Một ngày trước khi phẫu thuật, tôi đưa Tiểu Nhĩ Đóa vào viện. Cha cũng đến, ông ngồi trên chiếc ghế dài ngoài phòng b/ệnh, bảo rằng b/ệnh viện gần nhà ông, ông cứ ở đây canh chừng là được.

Đêm đó, Tiểu Nhĩ Đóa mãi không ngủ được. Con bé mặc bộ quần áo b/ệnh nhân nhỏ xíu, nằm trên giường trằn trọc, chốc chốc lại mở mắt nhìn tôi.

"Mẹ ơi," con bé thì thầm, "Con sợ."

Tôi nằm xuống cạnh con bé, ôm nó vào lòng: "Đừng sợ, bác sĩ rất giỏi, ngày mai làm phẫu thuật xong, Tiểu Nhĩ Đóa sẽ nghe thấy âm thanh thôi."

"Là... âm thanh gì ạ?"

Tôi suy nghĩ một chút, ghé sát tai con bé nói: "Là tiếng của mẹ, tiếng của ông ngoại, tiếng chim hót, tiếng mưa rơi, và còn..."

"Còn gì nữa ạ?"

"Còn tiếng Tiểu Nhĩ Đóa tự hát nữa."

Con bé im lặng một lúc rồi khẽ cười: "Con hát... không hay ạ."

"Hay chứ. Tiểu Nhĩ Đóa hát là hay nhất thế giới."

Con bé ôm lấy cổ tôi, dần dần im lặng, hơi thở trở nên đều đặn. Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con bé cho đến khi nó ngủ say hẳn.

Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, tôi thấy cha vẫn ngồi trên ghế dài ngoài hành lang. Ông đắp chiếc áo bông cũ, cây gậy chống dựa bên cạnh, đầu cứ gật gù vì buồn ngủ.

Tôi rón rén bước tới, đắp chiếc áo khoác của mình lên người ông. Mí mắt ông động đậy, hé mở một đường, thấy là tôi, ông lầm bầm gì đó rồi lại nhắm mắt lại.

Bảy giờ sáng hôm sau, Tiểu Nhĩ Đóa được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Khi cánh cửa phòng mổ đóng lại, đèn đỏ bật sáng. Tôi và cha ngồi cạnh nhau trên hàng ghế chờ, ở giữa là cây gậy hợp kim nhôm. Hành lang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của y tá thỉnh thoảng vang lên.

Cha lấy từ trong túi ra một thứ đưa cho tôi. Đó là một chiếc đài radio cũ, to bằng bàn tay, đen sì, ăng-ten còn bị vẹo.

"Đài radio ạ?" Tôi thắc mắc.

"Đợi ngày Tiểu Nhĩ Đóa kích hoạt máy, dùng cái này phát âm thanh cho con bé nghe." Cha nói, "Cái đài này ta m/ua từ hồi còn trẻ, dùng tiền thưởng ở nhà máy thép m/ua đấy. Mẹ con hồi đó thích nghe cải lương lắm, ngày nào đi làm về cũng phải nghe một lúc."

Tôi nhận lấy chiếc đài cũ, nặng trĩu, vỏ ngoài hơi trầy xước nhưng được lau rất sạch.

"Cha, cha giữ lấy mà dùng đi ạ."

"Cho Tiểu Nhĩ Đóa." Cha cố chấp nói, "Để nó nghe mấy vở kịch bà ngoại nó thích."

Tôi cầm ch/ặt chiếc đài trong tay, không từ chối nữa.

Phẫu thuật kéo dài gần bốn tiếng. Giữa chừng bác sĩ Trần ra một lần, bảo mọi thứ thuận lợi, đang tiến hành cấy thiết bị. Tôi và cha cùng đứng lên, rồi lại cùng ngồi xuống.

Tay cha nắm ch/ặt cây gậy, các đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Một giờ chiều, ca mổ kết thúc. Khi Tiểu Nhĩ Đóa được đẩy ra, con bé vẫn còn mê man, sắc mặt tái nhợt, cơ thể nhỏ bé lọt thỏm giữa chiếc giường b/ệnh lớn, đầu quấn băng gạc.

Tôi lao tới nắm lấy tay con bé, tay nó lạnh ngắt và mềm mại.

Bác sĩ Trần nói ca mổ thành công mỹ mãn, tiếp theo là một tháng hồi phục, sau đó sẽ kích hoạt thiết bị.

Suốt một tháng đó, ngày nào đi làm về tôi cũng đến viện thăm Tiểu Nhĩ Đóa. Cha cũng không quản mưa nắng, ngày nào cũng ngồi xe chú hai đến, ngồi trong phòng b/ệnh đến tối mịt mới về. Ông không biết dỗ trẻ con, chỉ ngồi bên cạnh, lúc thì đọc báo, lúc thì chợp mắt. Nhưng mỗi khi Tiểu Nhĩ Đóa tỉnh dậy thấy ông, con bé đều nở nụ cười hạnh phúc.

Lớp băng gạc trên trán con bé mỏng dần, vết thương ngày một lành. Bác sĩ Trần nói tình trạng hồi phục của con bé tốt hơn mong đợi, có thể kích hoạt máy sớm.

Ngày kích hoạt, cả tôi và cha đều có mặt. Tiểu Nhĩ Đóa ngồi trên ghế kiểm tra, hơi căng thẳng nhìn thiết bị trước mặt. Bác sĩ Trần dán một cuộn dây tròn lên da đầu con bé, nối với một chiếc máy.

"Tiểu Nhĩ Đóa," bác sĩ Trần dịu dàng nói, "Lát nữa con sẽ nghe thấy vài âm thanh. Đừng sợ, đó là bình thường thôi. Nói cho bác biết con nghe thấy gì nhé, được không?"

Tiểu Nhĩ Đóa gật đầu.

Bác sĩ Trần nhấn nút.

Chiếc máy phát ra tiếng dòng điện nhẹ. Cơ thể Tiểu Nhĩ Đóa run lên bần bật, đôi mắt mở to ngay lập tức. Đôi môi con bé hé mở, như đang tìm ki/ếm điều gì, lại như bị thứ gì đó đá/nh động.

"Nghe-- thấy-- rồi--" con bé chậm rãi nói từng chữ một, giọng run lên vì không thể tin nổi, "Con nghe thấy--"

Nước mắt con bé trào ra không báo trước, lăn dài trên má.

Tôi lao tới ôm lấy con bé, khóc không thành tiếng.

Cha đứng bên cạnh, chống gậy, cơ thể hơi chao đảo. Ông dùng bàn tay thô ráp quệt mạnh mắt, rồi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ là mùa xuân tháng Tư, lá cây xanh mướt, ánh nắng ấm áp. Vài con chim sẻ đậu trên bậu cửa sổ, kêu ríu rít.

Tiểu Nhĩ Đóa chợt ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Chim."

Con bé nghe thấy rồi.

Chim sẻ kêu ngoài cửa sổ, con bé nghe thấy rồi.

Con gái tôi, cuối cùng con bé cũng nghe thấy âm thanh của thế giới này.

Tôi khóc không dừng được, ôm lấy con bé, cảm nhận nhịp tim con bé áp sát vào ngựk mình, từng nhịp, từng nhịp, trầm ổn và mạnh mẽ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Khỉ báo tang Chương 13
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm