Giọng cậu cả nghe rất bình thản, không chút bi thương.

Tôi lại gọi cho cậu hai và cậu ba.

Phản ứng của họ cũng tương tự.

Đều là “biết rồi”, “sắp tới nơi”.

Cúp điện thoại, tôi ngồi một mình trong phòng b/ệnh.

Nhìn khuôn mặt an tường của bà ngoại, lòng tôi trống rỗng.

Y tá vào hỏi tôi hậu sự phải lo liệu thế nào.

Tôi bảo cứ đưa bà đến nhà x/ác, đợi người nhà đến rồi tính tiếp.

Thật ra tôi cũng chẳng biết phải làm sao.

Tôi mới hai mươi sáu tuổi, chưa từng xử lý chuyện như thế này bao giờ.

Tôi ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, tay nắm ch/ặt chiếc vòng vàng và bốn vạn tệ.

Đầu óc rối bời.

Khoảng hơn một tiếng sau, cậu cả Quách Kiến Quốc đến.

Ông mặc một chiếc áo khoác đen, tóc chải chuốt bóng mượt.

Theo sau là mợ cả Triệu Hồng Mai và chị họ Quách Đình Đình.

Triệu Hồng Mai vừa bước vào cửa đã bắt đầu lau nước mắt.

“Mẹ ơi, sao mẹ lại nỡ bỏ đi như thế này!”

“Con dâu còn chưa kịp báo hiếu mẹ!”

Bà ta khóc rất to, nhưng tôi để ý thấy mắt bà ta chẳng hề đỏ chút nào.

Quách Đình Đình đứng bên cạnh nghịch điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Cậu cả đi đến cửa phòng b/ệnh nhìn vào trong một cái, rồi quay sang hỏi tôi.

“Lúc bà ngoại con đi, bà có nói gì không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

Trong đôi mắt đó chẳng có chút bi thương nào, chỉ toàn là sự dò xét.

“Không nói gì cả, chỉ bảo con sống cho tốt thôi.”

Tôi nói dối.

Không biết vì sao, tôi chợt nhớ đến lời bà ngoại dặn.

“Ai đến cũng không được đưa.”

Cậu cả ồ lên một tiếng, không truy hỏi thêm.

Không lâu sau, cậu hai và cậu ba cũng đến.

Cậu hai Quách Kiến Nghiệp mặc chiếc áo sơ mi giặt đến bạc màu, đeo kính, trông rất thư sinh.

Cậu ba Quách Kiến Quân diện vest, đi giày da bóng loáng.

Ba người đứng ngoài hành lang, bắt đầu bàn bạc chuyện hậu sự.

“Đám tang phải làm cho đàng hoàng, không được sơ sài.”

Cậu ba lên tiếng trước, ông là công chức, coi trọng thể diện nhất.

“Đúng, phải để họ hàng bạn bè thấy, nhà họ Quách chúng ta có lòng hiếu thảo.”

Cậu hai phụ họa.

Cậu cả hút th/uốc, không nói gì.

Một lúc sau, ông đột ngột lên tiếng.

“Đồ đạc của mẹ đâu?”

“Đồ gì cơ?”

Cậu hai hỏi.

“Thì mấy thứ trang sức vàng bạc, cả sổ tiết kiệm nữa.”

Cậu cả nhả một hơi th/uốc, ánh mắt rơi trên người tôi.

“Minh Viễn, đồ của bà ngoại con, con đã thu dọn hết chưa?”

Tim tôi thắt lại.

“Chưa ạ, bà đi gấp quá, con chưa kịp dọn.”

Cậu cả gật đầu, không nói gì thêm.

Nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt ông vẫn luôn quan sát mình.

Thứ ánh mắt đó khiến tôi thấy rất khó chịu.

Chiều hôm đó, chúng tôi đưa bà ngoại đến nhà tang lễ.

Ba người cậu bàn bạc sẽ làm lễ ba ngày, mời họ hàng bạn bè đến viếng.

Tôi phụ trách trông linh cữu.

Đêm đến, tôi quỳ một mình trong linh đường.

Di ảnh bà ngoại treo chính giữa, nụ cười hiền từ.

Tôi nhìn bức ảnh đó, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.

“Bà ngoại, bà yên tâm, con nhất định sẽ làm theo lời bà.”

Tôi thầm nhủ trong lòng.

Sáng hôm sau, họ hàng lục tục kéo đến.

Các cô các bác, dì này thím nọ, chật kín linh đường.

Họ khóc lóc một hồi rồi bắt đầu tán gẫu chuyện nhà.

Tôi quỳ ở đó, nghe họ bàn tán xem con nhà ai đỗ đại học, nhà ai được đền bù đất đai.

Cứ như đây không phải đám tang, mà là một buổi tụ tập vậy.

Gần trưa, cậu cả gọi tôi ra ngoài.

“Minh Viễn, chiếc vòng vàng của bà ngoại con, con có thấy không?”

Ông hỏi thẳng vào vấn đề.

“Có thấy ạ, bà ngoại hay đeo lắm.”

Tôi cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể.

“Cái vòng đó là vật yêu quý của bà ngoại con, theo lý mà nói nên để lại trong nhà làm kỷ niệm.”

Cậu cả dừng một chút, nói tiếp.

“Nhưng bà ngoại lúc sinh thời thương con nhất, nếu bà cho con rồi thì đó cũng là cái phúc của con.”

Tôi không đáp.

Cậu cả liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục nói.

“Còn sổ tiết kiệm của bà, con có biết để đâu không?”

“Không biết ạ, bà ngoại chưa từng nói với con.”

Tôi nói thật, tôi thực sự không biết sổ tiết kiệm ở đâu.

Bà ngoại chỉ đưa cho tôi chiếc vòng và bốn vạn tệ tiền mặt.

Cậu cả cau mày, có vẻ không tin.

“Vậy lúc bà ngoại nằm viện, tiền viện phí là ai đóng?”

“Là con ứng trước, bà bảo đợi bà khỏe lại sẽ trả con.”

Đây cũng là sự thật.

Những ngày bà nằm viện, tiền cọc và các khoản phí đều do tôi chi trả.

Tổng cộng hết hơn tám ngàn.

Cậu cả ừ một tiếng, không nói gì thêm.

Chiều đến, cậu hai và cậu ba cũng lần lượt tìm tôi.

Câu hỏi cũng y hệt như vậy.

Chiếc vòng vàng đâu rồi?

Sổ tiết kiệm ở đâu?

Bà ngoại có để lại thứ gì giá trị không?

Tôi đều nói không biết.

Tôi cảm nhận được, họ bắt đầu nghi ngờ tôi rồi.

Đêm đó, tôi trông linh cữu đến tận nửa đêm.

Trong linh đường chỉ còn lại mình tôi.

Tôi quỳ ở đó, nhìn di ảnh bà ngoại mà ngẩn người.

Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.

Tôi quay đầu lại nhìn, là mợ cả Triệu Hồng Mai.

Bà ta mặc một bộ đồ đen, tay cầm một nén hương.

“Minh Viễn, vẫn chưa ngủ à?”

Bà ta đi đến trước bàn thờ, cắm nén hương vào.

“Con không ngủ được, ở lại bầu bạn với bà ngoại.”

Tôi cúi đầu nói.

Triệu Hồng Mai quay người lại, nhìn tôi.

“Minh Viễn, con nói thật với mợ đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng tôi là người cực kỳ coi trọng nghi thức

Chương 8
Giới thiệu: Một người mẹ chồng luôn coi trọng nghi thức, bà soi mói đủ điều từ màu sắc bó hoa con dâu tặng cho đến trọng lượng chiếc vòng vàng, nhưng lại chỉ dùng một gói mì trường thọ để đối phó với ngày sinh nhật của chính cô. Người chồng Từ Thạc luôn đứng giữa truyền lời qua lại, cố gắng làm hòa một cách vô ích, cuối cùng khiến vợ mình là Tiểu Vũ quyết định phản đòn ngay trong tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ chồng bằng một tấm băng rôn nền đen chữ trắng. Cuộc chiến gia đình bùng nổ, người mẹ ra tay tát con trai, dẫn đến một cuộc ly hôn dứt khoát. Tiểu thuyết khắc họa sâu sắc cuộc đấu trí giữa mẹ chồng nàng dâu trong hôn nhân hiện đại và hành trình thức tỉnh của người phụ nữ.
Hiện đại
Tình cảm
0