Tôi cứ luyên thuyên kể lể, giống hệt như khi bà ngoại còn sống.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, đậu trên bia m/ộ.
Ảnh của bà ngoại dưới ánh mặt trời, nụ cười càng thêm hiền từ.
Tôi quỳ xuống, dập đầu ba cái.
Sau đó đứng dậy, quay người xuống núi.
Khi đi tới chân núi, tôi ngoảnh đầu nhìn lại một lần.
Trên sườn đồi, ngôi m/ộ của bà ngoại lặng lẽ đứng đó.
Xung quanh nở đầy hoa dại, màu đỏ, màu vàng, màu tím, đẹp vô cùng.
Tôi mỉm cười, quay người, sải bước tiến về phía trước.
Bà ngoại, bà yên tâm nhé.
Con sẽ sống thật tốt.
Con nhất định sẽ sống thật tốt.