“Được rồi, đừng giải thích nữa.” Ông ngoại xua tay, “Ta còn chưa ch*t mà các người đã nóng lòng muốn chia gia sản thế sao? Ta nói cho các người biết, đồ của ta, ta muốn cho ai là quyền của ta. Nếu các người có hiếu thì đừng có nhăm nhe những thứ phù du bên ngoài đó. Còn nếu không có hiếu, thì đừng hòng lấy được một xu.”
Những lời này khiến mặt cậu và dì cả lúc xanh lúc trắng.
Tôi nhìn bộ dạng cứng họng của họ mà trong lòng thấy hả hê vô cùng.
Mẹ bưng đĩa trái cây từ bếp ra, thấy không khí căng thẳng liền vội vàng hòa giải:
“Anh cả, chị cả, ăn trái cây đi ạ.”
Cậu không chút nể nang cầm lấy miếng táo, cắn một miếng.
Dì cả thì mỉa mai: “Cô em thứ, cô giỏi thật đấy, có thể khiến bố tự nguyện ở lại nhà cô thế này.”
Mẹ cười gượng gạo, không đáp lời.
Tôi không nhịn được lên tiếng: “Dì cả, nếu dì ngưỡng m/ộ thì cũng có thể đón ông ngoại về nhà dì ở vài hôm mà.”
Dì cả bị tôi chặn họng, lúng túng nói: “Nhà dì xa, không tiện.”
“Ồ, không tiện ạ.” Tôi cố tình kéo dài giọng, “Vậy thì vất vả cho dì cả quá, lặn lội đường xa đến đây một chuyến.”
Sắc mặt dì cả càng thêm đen sì.
Ông ngoại ngồi bên cạnh quan sát, khóe miệng hơi nhếch lên, rõ ràng là rất hài lòng với màn thể hiện của tôi.
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa.” Ông ngoại lên tiếng, “Hôm nay ta nói rõ luôn. Nhà và tiền tiết kiệm, ta đã quyết định rồi, phần lớn sẽ cho Lệ Bình. Số còn lại, hai đứa chia đôi. Nếu đồng ý thì ngày mai đi làm thủ tục. Còn không đồng ý thì cứ giằng co ở đó, dù sao ta cũng không vội.”
Cậu và dì cả nhìn nhau, đều thấy rõ sự không cam tâm trong mắt đối phương.
Nhưng họ cũng chẳng còn cách nào khác.
Tính tình ông ngoại thế nào, họ còn rõ hơn ai hết.
Một khi đã quyết định thì chín con bò cũng không kéo lại được.
“Bố, con đồng ý.” Cậu là người lên tiếng trước, “Bố là bố, bố nói sao thì là vậy.”
Dì cả cũng vội vàng gật đầu: “Con cũng đồng ý.”
Ông ngoại hài lòng gật đầu.
“Vậy thì quyết định như thế.”
Tôi nhìn nụ cười giả tạo của cậu và dì cả mà lòng cười lạnh.
Hai con người này, lúc nãy còn vẻ mặt không tình nguyện.
Giờ nghe thấy không còn cửa nữa là lập tức thay đổi thái độ ngay.
Đúng là loại cỏ đầu tường, gió chiều nào theo chiều ấy.
Nhưng cũng tốt, chuyện này cuối cùng đã ngã ngũ.
Tiếp theo, chỉ xem mẹ sẽ chọn thế nào thôi.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, nghĩ về những chuyện xảy ra ban ngày.
Sự thay đổi của ông ngoại, phản ứng của cậu và dì cả, sự do dự của mẹ.
Tất cả những điều này cứ như một giấc mơ.
Một giấc mơ hoang đường mà lại chân thực.
Tôi không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng tôi biết, từ nay về sau, mẹ sẽ không bao giờ bị b/ắt n/ạt nữa.
Vì tôi sẽ bảo vệ bà.
Giống như bà đã bảo vệ tôi suốt hai mươi hai năm qua vậy.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn.
Tôi nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, bò dậy xem thì thấy mẹ đã bận rộn trong bếp rồi.
Nồi cháo trên bếp đang sôi ùng ục, trên thớt là dưa muối và măng đã thái sẵn.
Mẹ khoác chiếc tạp dề hoa nhí đã bạc màu, tóc tùy tiện búi ra sau, mấy sợi tóc mai trước trán bị hơi nước làm ướt dính ch/ặt vào da.
“Mẹ, sao mẹ dậy sớm thế?”
Mẹ quay đầu nhìn tôi, cười bảo: “Ông ngoại con già rồi, khó ngủ, mẹ sợ ông đói.”
Lòng tôi chua xót, bước tới định giúp một tay thì bị mẹ đẩy ra.
“Con đi vệ sinh cá nhân đi, ở đây không cần con.”
Khi tôi đang đá/nh răng trong nhà vệ sinh thì nghe thấy tiếng mở cửa phòng ông ngoại.
Ông chống gậy bước ra, mặc bộ đồ ngủ mẹ m/ua cho hôm trước, màu xanh đậm, chất liệu khá tốt.
“Bố, bố dậy rồi ạ?” Mẹ ló đầu ra từ bếp, “Cháo sắp xong rồi, bố ngồi nghỉ một lát đi.”
Ông ngoại đáp một tiếng rồi ngồi xuống ghế sofa.
Ông nhìn quanh căn phòng khách nhỏ, ánh mắt dừng lại ở chiếc tủ gỗ tróc sơn góc tường, rồi lại nhìn mấy chậu cây trầu bà héo úa ngoài ban công.
“Lệ Bình, căn nhà này, con ở mấy năm rồi?”
Mẹ bưng cháo ra, tiện miệng đáp: “Sáu năm rồi ạ, nhà thuê.”
Ông ngoại im lặng một lúc, rồi hỏi tiếp: “Tiền thuê một tháng bao nhiêu?”
“Một ngàn hai.”
Ông ngoại không nói gì nữa, bưng bát cháo lên, uống từng ngụm nhỏ.
Tôi đứng bên cạnh quan sát, cứ cảm thấy biểu cảm của ông ngoại hôm nay có gì đó không đúng.
Hình như đang giấu giếm chuyện gì đó.
Ăn sáng xong, lúc mẹ đang thu dọn bát đũa, ông ngoại đột nhiên lên tiếng.
“Lệ Bình, bố muốn đến chỗ làm của con xem sao.”
Mẹ sững người: “Bố, bố đến đó làm gì ạ? Chỉ là xưởng sản xuất thôi, bẩn thỉu lắm.”
“Bố muốn xem nơi con làm việc.” Ông ngoại kiên quyết, “Bao nhiêu năm nay, bố chưa từng đến bao giờ.”
Mẹ do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Vâng, vậy con xin nghỉ nửa buổi, đưa bố đi xem.”
Tôi chủ động nhận làm tài xế, lái chiếc xe tải nhỏ cũ nát chở ông ngoại và mẹ đi về phía khu công nghiệp ở phía tây thành phố.
Mẹ làm việc ở một xưởng may, làm nhân viên kiểm định chất lượng, đã được gần mười năm rồi.
Xưởng nằm trong góc khuất của khu công nghiệp, con đường xung quanh toàn là bụi bặm do xe tải hạng nặng cuốn lên.
Chiếc xe tải xóc nảy chạy vào khuôn viên nhà xưởng, dừng lại trước một tòa nhà ba tầng xám xịt.