Triệu Thu Nguyệt kể lại đầu đuôi câu chuyện. Tôn Lệ Bình nghe xong, lập tức nổi đóa: "Cô ta có ý gì chứ? Không đón sớm không đón muộn, lại chọn đúng lúc này để đón? Bà cụ vừa mới ổn định cuộc sống, cô ta lại đến phá đám?"

"Cô ấy cũng có nỗi khổ riêng." Triệu Thu Nguyệt nói, "Ly hôn rồi, một mình nuôi con, đúng là không dễ dàng gì."

"Thế thì cũng không thể mang bà cụ ra hànhz hạz được." Tôn Lệ Bình nói, "Bà cụ hơn tám mươi tuổi rồi, chịu sao thấu cảnh đi đi về về như vậy? Hơn nữa, bà đang sống ở Canada rất tốt, tại sao nhất định phải về nước? Mà về rồi tại sao lại nhất định phải đón đi?"

"Đó là mẹ ruột của cô ấy mà."

"Mẹ ruột ư?" Tôn Lệ Bình cười lạnh, "Lúc mẹ ốm đ/au cô ta ở đâu? Lúc mẹ nằm viện cô ta ở đâu? Lúc mẹ cần người chăm sóc, một năm cô ta gọi được mấy cuộc điện thoại? Giờ lại nhớ ra đó là mẹ mình rồi sao?"

Triệu Thu Nguyệt không nói gì. Cô biết những lời Tôn Lệ Bình nói là sự thật, nhưng cô không muốn phán xét bất cứ ai. Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, có những điều bất khả kháng. Cô chỉ lo lắng cho Chu Tú Lan. Cô sợ bà sẽ khó xử, sợ bà vì muốn chiều lòng tất cả mọi người mà tự làm khổ bản thân.

Tối về đến nhà, Triệu Thu Nguyệt thấy Chu Tú Lan ngồi trên sofa, sắc mặt không tốt lắm.

"Dì Tú Lan, dì sao thế ạ?"

Chu Tú Lan ngẩng đầu nhìn cô, vành mắt đỏ hoe: "Thu Nguyệt, Mẫn Mẫn vừa gọi cho dì."

Tim Triệu Thu Nguyệt chùng xuống: "Nó nói gì ạ?"

"Nó bảo nó ly hôn rồi, muốn dì qua đó giúp nó trông cháu." Giọng Chu Tú Lan hơi r/un r/ẩy, "Nó nói một mình nó thực sự không gồng gánh nổi nữa, nó cần dì."

Triệu Thu Nguyệt ngồi xuống cạnh bà, nắm lấy tay bà: "Thế dì nghĩ sao ạ?"

"Dì không biết." Chu Tú Lan lắc đầu, "Dì thương nó, nó là con gái dì, dì không thể nhìn nó khổ sở. Nhưng... nhưng dì cũng không nỡ rời khỏi đây, không nỡ rời xa con."

"Dì Tú Lan, dì đừng khó xử." Triệu Thu Nguyệt nói, "Dù dì quyết định thế nào, con cũng ủng hộ dì."

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng mà gì cả." Triệu Thu Nguyệt ngắt lời bà, "Dì chỉ cần hỏi trái tim mình xem muốn đi hay không muốn đi. Muốn đi, con giúp dì đặt vé máy bay. Không muốn đi, con giúp dì giải thích với Chu Mẫn."

Chu Tú Lan nhìn cô, nước mắt rơi xuống: "Thu Nguyệt, tại sao con lại đối tốt với dì như vậy?"

"Vì dì xứng đáng." Triệu Thu Nguyệt mỉm cười, "Dì là bà cụ tốt nhất mà con từng gặp."

Chu Tú Lan bật cười thành tiếng, nước mắt và nụ cười hòa lẫn vào nhau: "Con bé này, chỉ khéo dỗ dì vui."

"Con nói thật lòng đấy ạ." Triệu Thu Nguyệt nghiêm túc nói, "Dì Tú Lan, cả đời dì đã chịu quá nhiều khổ cực rồi, cũng nên sống cho bản thân mình một lần đi ạ. Dì không cần phải vì bất cứ ai mà ủy khuất bản thân, kể cả con gái dì."

Chu Tú Lan im lặng rất lâu. Cuối cùng, bà ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên kiên định: "Thu Nguyệt, dì không đi nữa."

"Dì chắc chắn chứ ạ?"

"Chắc chắn." Chu Tú Lan gật đầu, "Con gái dì đã lớn rồi, nó phải học cách tự đối mặt với cuộc sống. Dì không thể ở bên nó cả đời, nó phải học cách đ/ộc lập. Còn dì, dì cũng muốn sống cho bản thân mình một lần."

Triệu Thu Nguyệt ôm chầm lấy bà, nước mắt cũng rơi xuống: "Dì Tú Lan, dì nghĩ được như vậy, con thực sự rất vui."

"Đồ ngốc, khóc cái gì." Chu Tú Lan vỗ lưng cô, "Dì đâu có đi đâu, chúng ta vẫn gặp nhau mỗi ngày mà."

"Vâng." Triệu Thu Nguyệt lau nước mắt, "Con đi lấy nước cho dì nhé."

Cô đứng dậy đi vào bếp. Ngô Kiến Quốc đang rửa bát, thấy mắt cô đỏ hoe liền hỏi: "Sao thế?"

Triệu Thu Nguyệt kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ngô Kiến Quốc nghe xong liền gật đầu: "Bà cụ là người thấu tình đạt lý."

"Đúng vậy." Triệu Thu Nguyệt nói, "Cả đời này, cuối cùng dì ấy cũng nghĩ thông suốt rồi."

"Thế còn em? Em đã nghĩ thông suốt chưa?"

"Em ư?" Triệu Thu Nguyệt ngẩn người, "Em nghĩ thông suốt chuyện gì ạ?"

Ngô Kiến Quốc đặt bát xuống, nhìn cô: "Thu Nguyệt, em có bao giờ nghĩ đến chuyện chúng ta cũng nên có một đứa con không?"

Triệu Thu Nguyệt sững sờ. Chủ đề này đã lâu lắm rồi họ không nhắc tới. Những năm đầu mới cưới, hai người bận rộn ki/ếm sống nên chưa tính đến chuyện con cái. Sau này điều kiện khá hơn một chút thì lại vướng cảnh Triệu Thu Nguyệt chăm sóc Chu Tú Lan, chuyện này cứ thế bị trì hoãn. Bây giờ Chu Tú Lan đã ổn định, trạm dịch vụ cũng đi vào quỹ đạo, Ngô Kiến Quốc cảm thấy đã đến lúc rồi.

"Anh... anh muốn có con à?" Triệu Thu Nguyệt hỏi.

"Anh luôn muốn có." Ngô Kiến Quốc nói, "Chỉ là trước đây điều kiện không cho phép, anh cũng không muốn gây áp lực cho em. Nhưng giờ khác rồi, chúng ta có nhà có xe, thu nhập ổn định, lại có một gia đình lớn như thế này. Anh nghĩ, đã đến lúc rồi."

Triệu Thu Nguyệt im lặng. Không phải cô không muốn có con, chỉ là cô luôn cảm thấy mình chưa sẵn sàng. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ngày nào là "sẵn sàng" cả. Có những việc, chỉ cần dũng cảm bước bước chân đó đi là được.

"Được." Cô gật đầu, "Chúng ta có một đứa con nhé."

Ngô Kiến Quốc mỉm cười, nụ cười hạnh phúc như một đứa trẻ. Đêm đó, Triệu Thu Nguyệt nằm trên giường, trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng trao gia bảo cho em dâu, tôi bình thản đón nhận; ngày đầy tháng cháu, bà gọi điện đòi tôi mừng 3 vạn, tôi đáp: 'Từ nay đừng qua lại nữa, bảo con trai bà tự bỏ tiền ra'

Chương 8
“Còn anh nữa, Chu Minh,” tôi hướng ánh mắt về phía người chồng đang tái mét mặt mày, “những món nợ ân tình mà anh trả cho nhà anh, phong bì mừng lên lớp anh đưa cho cháu ngoại, máy tính anh mua cho em họ anh… từng khoản một, đều ghi hết ở đây rồi.”
0