Ta nhận lấy bánh đường, cảm giác ấm áp truyền từ đầu ngón tay vào tận đáy lòng.
Mùi thơm ngọt xộc vào cánh mũi.
Ta cắn một miếng, vị ngọt làm đôi mắt cay xè, cuối cùng cũng rơi xuống một giọt lệ.
Lần này, không phải vì vận mệnh thối nát.
Không phải vì kẻ không có lương tâm.
Mà là vì những ngày tháng mới mẻ, nơi ta cuối cùng đã thực sự được sống.