Lâm Yến Thời văn võ song toàn, khi ra tay, M/ộ Vân Chu tự nhiên không phải là đối thủ của chàng.
Thấy vậy, ta vội vàng chắn trước người chàng.
Ta nhìn Lâm Yến Thời đang đứng đối diện:
“Không phải chàng ấy.”
Chàng nhìn chằm chằm ta: “Vậy là ai?”
Ta mím môi, có chút muốn rơi lệ: “Là Thái tử.”
Lâm Yến Thời sững người một lát, bất chợt cười lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Chàng nói:
“Hắn sẽ phải hối h/ận.”
Ta đỡ M/ộ Vân Chu đứng dậy.
Chúng ta im lặng đi cùng nhau một đoạn đường.
Cho đến khi gần đến chủ viện, chàng mới đột nhiên lên tiếng:
“Liên quan đến Sở Tố, đúng không?”
Chàng không còn gọi chị cả là A Tố nữa.
Ta gật đầu: “Ừ, chị ấy thấy ta đối xử với chàng không tốt.”
Ánh mắt M/ộ Vân Chu rơi thẳng trên gương mặt ta.
Chàng kể cho ta nghe một sự thật:
“Thực ra, lúc đó ta đã quyết tâm muốn bảo vệ nàng ấy, dù có phải đá/nh đổi mạng sống hay quan tước.”
“Là nàng ấy nói với ta, nàng ấy cũng muốn làm Thái tử phi. Ta hiểu nàng ấy, biết nàng ấy không nói dối, nên mới thành toàn cho nàng ấy. Chỉ là, nàng ấy không nên nhắm vào nàng như vậy.”
“Ta sẽ nói rõ ràng với nàng ấy... ta và nàng ấy, sẽ không còn bất kỳ qu/an h/ệ nào nữa.”
M/ộ Vân Chu cất hết mọi thứ liên quan đến chị cả.
Bức tranh chân dung của chị.
Chiếc túi thơm chị từng tặng chàng trước kia.
Sau khi biết chuyện, mẹ chồng rất vui mừng, b/ệnh tình cũng đỡ hơn quá nửa.
“Sau này các con hãy sống cho tốt, sớm ngày sinh hạ con cái.”
Khi bà nói câu này, M/ộ Vân Chu cũng ở đó.
Ta cúi đầu không nói.
Đợi sau khi ra khỏi cửa, chàng hỏi:
“Nàng có thích trẻ con không?”
Ta liếc nhìn chàng, không đáp.
Dần dần, ta và M/ộ Vân Chu cũng bắt đầu có chút ý tứ tương kính như tân.
Mùa thu năm ấy, chị cả mang th/ai.
Cùng lúc đó, Hoàng đế xuất hiện một đứa con ngoài giá thú.
Năm nay mười lăm tuổi.
Sinh mẫu của cậu ta chỉ là một thôn nữ.
Nhưng có tin đồn rằng Hoàng đế rất có tình ý với thôn nữ kia, nên cũng rất cưng chiều vị Lục hoàng tử này.
Nhưng dù thế nào, cũng không thể vượt qua Thái tử.
M/ộ Vân Chu nói với ta: “Lục hoàng tử được phái đi c/ứu trợ thiên tai, Thái tử để Lâm Yến Thời đi cùng để hỗ trợ.”
Trong kinh thành ai mà chẳng biết, Lâm Yến Thời là người của phe Thái tử.
Vật đổi sao dời, nghe lại cái tên này, ta đã không còn cảm giác gì nữa.
Nhưng ta không ngờ, trước khi đi, Lâm Yến Thời lại đặc biệt đến gặp ta.
Hôm đó, ta đến tiệm phấn son hay lui tới để m/ua phấn.
Vừa vào cửa, chưởng quầy đã dẫn ta vào phòng riêng.
Nhưng vừa bước vào, cửa đã bị người ta chốt lại từ bên ngoài.
Tim ta thắt lại.
Ngay khoảnh khắc sau, ta nhìn thấy Lâm Yến Thời.
Chàng nói: “Ta có lời muốn nói với nàng, nhưng không gặp được nàng, đành dùng hạ sách này, xin lỗi nàng.”
Chàng rõ ràng là có người trong lòng.
Nhưng từ đêm đại hôn đó, không hiểu vì sao, lại thay đổi thái độ với ta.
Ta vẫn luôn không nghĩ ra rốt cuộc là tại sao.
Cũng như lúc này, ta tự nhận thấy mình và chàng chẳng còn gì để nói.
Chàng đứng dậy, tiến lại gần ta, khẽ thở dài:
“Nàng còn nhớ không?”
“Mùa đông bốn năm trước, trên quan đạo ở Túc Châu, nàng từng c/ứu hai người.”
Bốn năm trước, ta mới mười hai tuổi, theo nữ y Trịnh đi ngao du khắp nơi.
Ta ngẩn người: “Đúng là có chuyện đó, làm sao chàng biết được?”
Lâm Yến Thời chậm rãi nói: “Lúc đó, ta và Thái tử bị truy sát, trong lúc vội vàng đã cải trang.”
Ta đã hiểu.
Hóa ra hai người đó chính là Lâm Yến Thời và Thái tử.
Cổ họng ta nghẹn lại.
Chàng nói: “Nàng c/ứu chúng ta xong liền rời đi. Những năm qua, người đó vẫn luôn tìm nàng.”
Ta nhớ lại, Thái tử từng nói người trong lòng của mình có dung mạo rất giống chị cả.
Thảo nào, ngày đó Lâm Yến Thời nhìn thấy dung mạo của ta, liền nói ta không thể gả cho M/ộ Vân Chu.
Ta không ngờ rằng, tất cả mọi chuyện lại bắt nguồn từ chính ta.
Lâm Yến Thời khẽ cười, nét mặt ẩn chứa nỗi buồn man mác:
“Rất hoang đường phải không?”
Nếu như Thái tử không ép cưới chị cả, có lẽ ta đã gả cho Lâm Yến Thời.
Khi đó ta cũng đã từng thích chàng.
Chúng ta sẽ là một đôi vợ chồng ân ái.
Ta nghiêng mặt đi: “Chỉ là ý trời trêu ngươi mà thôi.”
Lâm Yến Thời nói: “Nếu nàng không muốn dây dưa với hắn, trước khi ta trở về kinh, đừng để hắn nhìn thấy nàng.”
Trong phòng rất yên tĩnh, còn có mùi của phấn son.
Là mùi hoa lê mà ta yêu thích nhất.
Chàng lấy từ trong tay áo ra một hộp phấn: “Lúc đó ta nhớ, trên vạt áo nàng có thêu mấy đóa hoa lê, ta hỏi nàng tên gì, nàng không chịu nói, ta liền gọi nàng là cô nương A Lê.”
“Phụ thân sợ chuyện này truyền ra ngoài làm tổn hại danh tiếng của ta, nên không cho ta nói với người khác.”
Vì thế, ta rời kinh hai năm, thế nhân chỉ tưởng ta đến nhà ngoại ở Dương Châu.
Chàng đặt hộp phấn lên bàn: “Cáo từ.”
“Sở nhị cô nương.”