"Hệ thống phân phối n/ội tạ/ng đều công khai minh bạch, tôi không biết cô muốn ám chỉ điều gì. Hơn nữa, những điều cô nói đều có thể tra c/ứu trên mạng."
"Trên mạng có tra được việc con trai ông sắp không qua khỏi không?"
Viện trưởng Trần khựng lại, ánh mắt dò xét nhìn tôi.
"Rốt cuộc cô là ai?"
"Ông không cần quan tâm tôi là ai, ông chỉ cần biết tam dương của ông ám sắc như than đen, khí đen vây quanh cung Tử Tức không tan, chứng tỏ con trai ông vẫn đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Mà tay thợ vẽ da người Tương Tây mà ông mời về, không c/ứu được con trai ông đâu."
Chỉ một câu này, viện trưởng Trần từ trạng thái nghi hoặc chuyển sang hoàn toàn buông bỏ phòng bị.
"Đại sư, đã biết đến thợ vẽ da, chắc hẳn cô cũng là cao nhân trong giới huyền môn. Không biết cô có cách nào tốt hơn không?"
Tôi nhếch môi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng:
"Sao nào, chê thuật pháp 'Bì Nang Độ' của thợ vẽ da là tà môn rồi à?"
Viện trưởng Trần nhớ lại gương mặt của vị cao nhân kia càng ngày càng giống con trai mình, không nhịn được mà rùng mình, cười gượng hai tiếng.
"Viện trưởng Trần thật là th/ủ đo/ạn. Con trai ông đua xe rơi xuống vực, ngày nhập viện đã tìm được lá lách phù hợp để cấy ghép, tiếc là phản ứng đào thải nghiêm trọng, ông chỉ còn cách nhờ vị thương gia kia tìm giúp cao nhân."
"'Bì Nang Độ' là bí thuật Tương Tây, cần thợ vẽ da dùng thân mình thế mạng trong bảy ngày, đó là lý do tại sao hắn ta ngày càng giống con trai ông. Khi đủ bảy ngày, thợ vẽ da sẽ dùng thân vẽ h/ồn, đưa h/ồn phách con trai ông nhập vào một cơ thể người thực vật có bát tự tương xứng-- hắn đã nói với ông như vậy phải không?"
Viện trưởng Trần gật đầu lia lịa, thầm kinh ngạc vì những gì tôi nói khớp từng chữ với lời vị cao nhân kia, trong lòng càng thêm tin phục.
Ai ngờ câu tiếp theo của tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt ông ta:
"Ông làm sao chắc chắn được rằng, người tỉnh lại lúc đó sẽ là con trai ông?"
【Ngứa đầu quá, cảm giác sắp mọc n/ão rồi, ý là viện trưởng này cũng bị lừa sao?】
【Ý gì vậy, ngoài streamer ra thì toàn bộ đều là kẻ x/ấu à?】
【Không phải, chỉ mình tôi thấy việc nhập viện đúng ngày đã có tạng phù hợp là phi lý sao? Đề nghị điều tra nghiêm ngặt b/ệnh viện Nhân Ái!】
Viện trưởng Trần chỉ cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó bóp nghẹt, khi mở miệng giọng nói đã r/un r/ẩy:
"Hô, hôm nay chính là ngày thứ bảy rồi, đại sư, cô có thể cùng tôi qua xem thử được không?"
Tôi lắc lắc điện thoại.
Viện trưởng Trần nở nụ cười cứng đờ:
"Khô, không sao, cô muốn quay cứ quay, chỉ cần đừng đăng ra ngoài là được..."
Tôi không tỏ thái độ gì, ra hiệu cho ông ta dẫn đường.
Đi qua hành lang dài dằng dặc, viện trưởng Trần nhập mống mắt trước một cánh cửa sắt dày, cánh cửa mở ra theo tiếng động.
Bên trong có hai người, một đứng một nằm.
Xung quanh ngoài các thiết bị y tế đủ loại, còn treo đầy những bức tranh giải phẫu cơ thể người giống như ngoài hành lang.
Các ống dẫn như mạng nhện nối người đàn ông đang nằm với đủ loại máy móc.
Người đàn ông đang đứng dùng một chiếc bút xươ/ng ố vàng chấm vào m/áu trong bát bạc, vẽ bùa chú lên ngựk người đang nằm.
Mà ngũ quan của hai người này, gần như đúc ra từ một khuôn.
Tôi cười như không cười, hỏi viện trưởng Trần:
"Phân biệt được đâu là con trai ông không?"
Trên thái dương viện trưởng Trần, mồ hôi lạnh chảy ra rõ rệt, họ thực sự... quá giống nhau.
Thợ vẽ da đang đứng bên bàn mổ nheo mắt, cảnh giác đá/nh giá tôi:
"Viện trưởng Trần, đây là?"
Viện trưởng Trần nặn ra một nụ cười gượng gạo từ cổ họng, lúc này mới nhớ ra mình hình như còn chưa hỏi tên đối phương đã dẫn người tới đây, trong lòng không khỏi hối h/ận.
Tôi chu đáo tự giới thiệu:
"Tôi họ Phương tên Đường--"
"Phương Đường (đường phèn)? Tôi còn đường trắng đây!"
"--Sư môn ở Hạc Minh Quán."
Thợ vẽ da trợn mắt, kinh ngạc chất vấn:
"Hạc Minh Quán? Cô là Phương Đường Nguyên Quân?!"
Tà khí trong phòng kín nồng đậm như thực thể, tôi cũng không nói nhảm với hắn nữa.
Đầu mũi chân khẽ chạm mặt đất, trong chớp mắt bước đi Vũ Bộ, tay trái bấm Linh Quan Quyết, tay phải chụm ngón làm ki/ếm, quát lớn:
"Thiên Cương chính khí, quét sạch tà uế!"
Bút xươ/ng trong tay thợ vẽ da vô thức vung lên.
Toàn bộ tranh giải phẫu trên bức tường phía sau hắn đồng loạt phát ra tiếng sột soạt, những tạng phủ vốn nên tĩnh lặng bắt đầu vặn vẹo, bò trườn trong tờ giấy, như những con dơi đen lao ra cản phá.
Nhưng đó chỉ là lấy trứng chọi đ/á.
Thợ vẽ da bị ấn chú của tôi áp chế chính x/ác, lùi lại mấy bước.
Hắn nhìn tôi đầy oán đ/ộc, phun ra một ngụm m/áu vẫn không cam tâm, bút xươ/ng lại vung lên, những mảnh tranh giải phẫu bay tán lo/ạn khắp phòng.
Tôi không chút do dự, hai tay kết Cửu Diệu Phần Thiên Ấn.
Những tia lửa xuất hiện từ hư không, đ/ốt sạch những mảnh vụn đó.
【Đẹp, đẹp trai quá! Fan nhị thứ nguyên hạnh phúc quá!】
【Phương Đường Nguyên Quân vẫn là toàn diện nhất, lần trước xem gọi sấm, lần này trực tiếp tạo lửa luôn!】
【Cục dân tục rốt cuộc là thật hay giả vậy, đừng có ngày nào đó tận thế thật, các người thì ngự ki/ếm, còn tôi thì một mình đạp xe điện chạy trốn!】