Tôi là một nhân viên văn phòng thuộc phân loại Beta, bình thường và tẻ nhạt. Còn vợ tôi là một Omega xinh đẹp, dịu dàng. Anh ấy có tư tưởng bảo thủ, mỗi ngày đều ở nhà làm một người chồng nội trợ. Chỉ là mỗi khi đến kỳ phát tình, anh ấy lại nhắc nhở tôi một sự thật tàn khốc rằng: Tôi chỉ là một Beta vô dụng.
"Omega sinh ra là để dành cho Alpha, Omega mà không có pheromone an ủi thì sẽ suy sụp tinh thần mất."
"Nếu cậu thực sự yêu cậu ấy thì nên để cậu ấy tìm một Alpha khác đi."
Người xung quanh khuyên tôi như vậy. Tôi không nỡ buông tay, nhưng yêu là phải buông tay, yêu là mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Thế nên, tôi đã đề nghị ly hôn.
Lần này, người vợ vốn luôn dịu dàng yếu đuối bỗng trở nên hung bạo, cắn mạnh vào cổ tôi, đôi tay tôi bị c/òng ch/ặt ra sau lưng.
"Anh thực sự nghĩ rằng tôi sẽ buông tay sao?"
"Tôi nghe nói Beta cũng có khoang sinh sản, có thể sinh con, chúng ta thử xem nhé."
"Ông xã, anh về rồi!"
Vợ tôi cao hơn tôi nửa cái đầu, anh ấy lao vào lòng tôi như một chú chim lớn trở về tổ.
"Ông xã, anh không biết em nhớ anh đến nhường nào đâu, anh không ở nhà em cứ thấy bồn chồn không yên, tay còn bị cứa trúng nữa này, em đúng là ngốc quá, phải để ông xã hôn mới khỏi được."
Khi anh ấy đưa ngón tay quấn băng gạc ra trước mặt tôi, tôi gi/ật mình. Tôi vội vàng hỏi anh ấy bị thương từ bao giờ, rồi tháo băng gạc ra xem xét tình hình. Tôi soi dưới ánh đèn hồi lâu, hóa ra chỉ là một vết xước nhỏ chưa đầy một milimet sắp lành hẳn. Thế nhưng tôi vẫn thổi nhẹ một hồi lâu, cho đến khi gương mặt người vợ Omega của tôi nở nụ cười thỏa mãn.
"Ông xã, anh đi team building có vui không? Sao không dẫn em theo với?" Bạch Thanh Hoài cẩn thận hỏi tôi.
Anh ấy mặc chiếc áo len trắng, đôi mắt sáng rực nhìn tôi. Vì vóc dáng cao lớn vạm vỡ hơn tôi, nên anh ấy có thói quen hơi khom lưng, trông càng thêm mềm mại, đáng yêu. Gương mặt anh ấy lộ vẻ ngây thơ thuần khiết, cứ như thể tôi nói gì anh ấy cũng tin là thật vậy.
Đôi khi tôi cảm thấy may mắn vì sự bảo thủ của anh ấy. Bạch Thanh Hoài cố chấp cho rằng vợ thì nên ở nhà chăm sóc mọi việc sinh hoạt của chồng, nên rất ít khi ra ngoài, cũng không biết có biết bao nhiêu kẻ đang thèm khát anh ấy.
Trước đây, anh ấy từng đến công ty đưa cơm cho tôi. Đồng nghiệp thấy vậy cứ khen anh ấy xinh đẹp, dịu dàng. Tôi không bỏ lỡ ánh mắt dán ch/ặt vào vợ mình của họ, một luồng bực bội trào dâng trong lòng. Tôi bảo Bạch Thanh Hoài sau này đừng đến công ty nữa. Bạch Thanh Hoài mím môi đồng ý, trong thế giới của anh ấy chưa bao giờ biết từ chối yêu cầu của chồng, bất kể nó có hợp lý hay không. Tôi nói gì, anh ấy cũng coi là chân lý.
"Em là một Omega, đi lại không tiện, em cứ ở nhà suốt, cũng chẳng có chủ đề gì chung với họ đâu." Tôi không dám nhìn ánh mắt anh ấy, cúi đầu để mái tóc dày che khuất đôi mắt.
"Ra là vậy, em biết rồi ạ, ông xã." Ngón tay anh ấy nắm ch/ặt lấy vạt áo.
"Ông xã, anh có đói không? Em làm món anh thích rồi đây." Bạch Thanh Hoài ân cần kéo ghế giúp tôi. Anh ấy cứ liên tục gắp thức ăn cho tôi, một lúc lâu sau mới dịu dàng lên tiếng: "Ông xã, lúc các anh ăn cơm, người gắp thức ăn cho anh ở bên cạnh là ai vậy ạ?"
Anh ấy đưa bức ảnh cho tôi xem. Đó là bài đăng trên mạng xã hội của một đồng nghiệp, trong ảnh có một bàn tay đang vươn tới phía tôi.
"Một đồng nghiệp thôi."
"Anh ấy là Alpha sao?" Bạch Thanh Hoài truy hỏi.
"Phải." Cổ họng tôi thắt lại.
Ngày đó khi Bạch Thanh Hoài tìm đến tôi, chính Tần Bách Xuyên là người dẫn đường. Bạch Thanh Hoài không ngừng cảm ơn anh ta, Tần Bách Xuyên cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy, cho đến khi tôi chắn trước mặt Bạch Thanh Hoài. Hôm nay lúc đi team building, Tần Bách Xuyên hỏi tôi sao không đưa vợ theo. Tôi nói cậu ấy là Omega, không tiện. Tần Bách Xuyên bảo: "Cậu ấy là Omega ư? Omega mà không có pheromone an ủi thì sẽ suy sụp đấy."
"Nói thật đấy ông anh, Omega thì nên ở bên cạnh Alpha mới đúng."
Tôi gượng cười. Quả thực, nhìn thế nào đi nữa, một Omega mỹ nhân như Bạch Thanh Hoài thì ở bên cạnh một Alpha trẻ trung, đẹp trai như Tần Bách Xuyên vẫn là phù hợp hơn cả. Tôi tìm cớ rời khỏi đó, gần như là chạy trốn.
"Ông xã, pheromone của anh ấy có mùi gỗ tuyết tùng không?"
Đến tận lúc này, vợ tôi vẫn còn hỏi về người đó.
"Sao em cứ hỏi mãi về một người không liên quan thế?"
Tôi không kiềm chế được cảm xúc, trong lúc vô thức đã mang theo vẻ bất mãn.
"Xin lỗi anh, ông xã em không hỏi nữa." Bạch Thanh Hoài rụt vai lại. Không hiểu sao, tôi cảm thấy anh ấy như vừa trút được gánh nặng.
"Ông xã, em xả nước rồi, anh đi tắm đi." Anh ấy lại trở về dáng vẻ ân cần đó.
Trong phòng tắm, mọi vật dụng đều có mùi đào trắng, đó là mùi pheromone của Bạch Thanh Hoài. Chỉ là tôi không ngửi thấy, chỉ có thể cảm nhận qua hương liệu công nghiệp mà thôi.