Nuôi búp bê nhân sâm, cả nhà phát tài
Cha tôi b/ệnh nặng, mẹ tôi ra đồng đào nhân sâm, kết quả lại đào trúng tôi.
Bà kêu lên thất thanh, rõ ràng đã dùng dây đỏ buộc một củ nhân sâm, sao đào lên lại là một cô bé trắng trẻo m/ập mạp.
Sau đó bà lại khóc: "Đồ trời đá/nh, đứa trẻ tốt thế này mà nỡ ch/ôn sống sao?"
Ngày bà đưa tôi về nhà, cả nhà đều không vui.
Nhưng tối đến, quả trứng duy nhất trong nhà lại được đặt vào bát tôi.
Đêm đó, con gà mái đẻ trứng liên tục, đẻ suốt nửa đêm, cả nhà ai cũng ăn no nê.
Sau đó, người cha liệt giường của tôi bỗng đi đứng nhanh nhẹn, mỗi ngày chạy 50 vòng quanh làng.
Cô em gái c/âm đi/ếc sáng nào cũng dậy sớm đứng trên mái nhà ca hát, thu hút được người em rể vừa giàu có lại vừa si tình.
Mẹ tôi sinh hết đứa này đến đứa khác, về sau cha tôi cứ vào phòng là bị đá/nh.
Sau này, người cô cả vốn bị nhà chồng ng/ược đ/ãi trả về vì không sinh được con, sau khi tái giá đã mang th/ai, tôi liền chạy vào bếp nhảy vào nồi để nấu canh sâm cho cô.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi đang bị nấu trong nồi, sợ hãi đá/nh cha túi bụi.
"Bảo ông nấu cơm cho chị chồng, ai cho ông nấu con mình hả?!"
1,
Mẹ ôm tôi, vẻ mặt rầu rĩ ngồi trước bàn ăn.
Đã bảo đi đào nhân sâm, kết quả sâm đâu không thấy, lại đào về một cái miệng ăn bám.
Làm gia đình vốn đã không có cơm ăn lại càng thêm khốn khó.
Cả nhà mười mấy người nhìn tôi chằm chằm.
Mẹ lấy ống tay áo chắp vá lau nước mắt: "May mà mẹ đào nhanh, không thì nó hết thở rồi!"
Tôi vội giải thích: "Con vẫn thở mà, thở khò khè, ở dưới đất vẫn thở được ạ."
"Đáng lẽ không nên cho mày ra ngoài! Nhặt về một cục n/ợ to đùng thế này." Bà nội gi/ận dữ, vừa lầm bầm vừa bỏ ra khỏi phòng.
Tôi nói: "Mẹ ch/ôn con lại đi."
Mẹ khóc đến mức nói lắp: "Đứa trẻ này bị dồn đến mức nào rồi, bé thế này mà đã không muốn sống nữa!"
Buổi tối nhà nấu một quả trứng, chẳng ai ăn, cứ đặt mãi trong bát tôi.
"Sao mọi người không ăn ạ?"
Bà nội m/ắng mỏ: "Một con gà một ngày đẻ được mấy quả, ai cũng ăn thì đít gà bốc khói mất, còn nói nhảm nữa là tao ném mày ra ngoài đấy."
Tôi ngoan ngoãn ăn hết trứng.
Ăn tối xong, mẹ vào phòng nửa ngày, trong tiếng cãi vã m/ắng mỏ của bà nội, lấy ra một mảnh vải hoa đỏ cũ làm nệm nhỏ cho tôi.
Đợi cả nhà ngủ say, tôi lén chạy ra chuồng gà vỗ vào đít gà.
"Mày ngoan nhé, tao cho mày ăn đồ ngon."
Tôi nhổ một sợi râu nhân sâm cho nó ăn.
Ngày hôm sau đã nghe tiếng mẹ kêu thất thanh: "Mau tới đây, gà nhà mình đẻ trứng kiểu n/ổ rồi!"
Khi mọi người chạy ra ngoài, liền thấy con gà nhà mình đang c**** m*** lên trời b/ắn trứng ra ngoài.
Bộp một cái, bộp một cái, quả trứng bay ra đều rơi gọn vào chậu nước.
Qua một buổi sáng, chậu nước đầy ắp trứng, tận hơn hai mươi quả, còn con gà mái thì g/ầy đi trông thấy, chân run lẩy bẩy.
Nhưng đít gà không hề bốc khói.
Ngày đó cả nhà ai cũng được ăn trứng.
Mẹ bảo tôi chia trứng cho cả nhà.
Tôi nói: "Ông bà, cha, cô, mẹ ăn trứng thôi ạ."
Không ai phản đối tôi, nhưng tất cả đều đồng loạt bẻ thêm một miếng từ phần trứng của mình bỏ vào bát tôi.
"Một bát cơm chia nhau, chẳng lẽ không nuôi nổi một đứa trẻ sao? Sau này nó chính là con gái nhà mình."
2,
Đêm đến tôi lén cho gà mái ăn râu nhân sâm, kết quả nghe thấy cha đang dặn dò hậu sự với mẹ.
"Tôi không xong rồi, sau khi tôi đi, nếu nàng không muốn tái giá thì hãy chăm sóc người già và trẻ nhỏ trong nhà; nếu nàng đã có người trong lòng thì cũng đừng cảm thấy khó xử, cứ đi đi, cả nhà sẽ không ai ngăn cản nàng đâu. Mẹ cũng đã lén chuẩn bị cho nàng chút của hồi môn rồi."
Mẹ khóc đến mức gần như không nói nên lời, cứ gọi mãi tên anh Thuyên, cuối cùng phải đến khi cha nói mình khát nước, mẹ mới chịu ra ngoài.
Một lúc sau, người trong nhà đều đến, bà nội khập khiễng dìu ông nội m/ù, cô em gái c/âm đi/ếc nắm tay mẹ đang khóc r/un r/ẩy, cả căn phòng tiếng khóc vang trời.
Cha nằm đó bất động, cảm giác cơ thể đã cứng đờ.
Mẹ khóc ngất đi, mọi người vội vàng đưa mẹ đi, tôi liền bước vào nhìn cha.
Trên mặt ông tái nhợt, cơ thể lạnh ngắt, nhưng vẫn cố gắng mở mắt nhìn tôi.
"Cô bé, sau này mẹ con tái giá, con không được đi theo nghe chưa, cứ ngoan ngoãn ở nhà, gia đình sẽ không để con đói đâu."
Tôi chớp chớp mắt nhìn ông: "Tại sao lại để mẹ tái giá ạ?"
Viền mắt cha đỏ hoe: "Sợ mẹ con chịu khổ, đời này bà ấy khổ nhiều rồi, con phải nhớ, cô bé à, con là do mẹ nhặt về, bà ấy có ơn với con, con không được làm vướng chân bà ấy, bà ấy không mang theo con thì mới tìm được mối tốt—"
Tôi hỏi: "Thế cha không nhớ mẹ sao?"
"Người ch*t rồi thì không nhớ ai nữa, được rồi, ta mệt rồi, cô bé đi đi."
Cha tôi nằm đó không cử động nữa, nhịp thở nơi lồng ngựk dần yếu đi, rồi gần như biến mất.