Đó là lý do mỗi lần tình cảm giữa tôi và Lục Ẩn có tiến triển, cô ta chắc chắn sẽ bị thương, bị b/ắt n/ạt, hoặc khóc lóc kể khổ rằng cuộc sống ở Hầu phủ khó khăn, bản thân chịu đủ ấm ức... Lục Ẩn nhất định sẽ đ/au lòng, rồi trút gi/ận lên tôi. Cứ như thể là tôi ép cô ta gả đi, rồi hại cô ta thành góa phụ vậy. Nếu hai người họ đã yêu nhau sâu đậm như thế, không thành toàn cho họ thì thật đáng tiếc.
Tôi đang suy tính thì một quả dẻ bất ngờ ném trúng đầu. Ngẩng lên nhìn, thấy ngay Tể Tề với nụ cười x/ấu xa: "Giang Khê Nguyệt, vừa rồi trông cũng ra dáng người phết, suýt nữa không nhận ra! Người đẹp nhờ lụa, được đấy chứ."
Kiếp trước, tôi và cậu ta không hợp, nhỏ thì đá/nh nhau, lớn lên đá/nh không lại thì cãi vã. Cậu ta miệng lưỡi đ/ộc địa vô cùng, lần nào cũng chọc tôi tức đến mức không nhịn nổi mà phải ra tay. Nhưng vật đổi sao dời, nhìn lại thiếu niên có đôi lông mày ki/ếm tinh anh này, tôi bỗng thấu hiểu hết tâm tư của cậu ta. Có thể vượt mấy trăm dặm đến dự lễ cập kê của tôi, có thể mượn tay mẹ mình gửi cho tôi chiếc trâm đẹp nhất, có thể sau khi lễ thành vẫn đứng đây đợi tôi mấy canh giờ đến mức cỏ dưới chân cũng bị giẫm nát, sao có thể là đến để cãi vã cơ chứ?
Tôi không như trước đây, m/ắng xong là ngẩng đầu bỏ đi, mà đi thẳng về phía cậu ta. Gần như có thể thấy rõ, Tể Tề trở nên căng thẳng: "Làm gì đấy? Nói cho mà biết, hôm nay khách khứa đông, giữa ban ngày ban mặt mà đá/nh người, bộ dạng thục nữ vừa rồi coi như vứt đi đấy nhé?"
Tôi đưa tay ra. Lông mi cậu ta khẽ run, nhưng không né, chỉ nhìn chằm chằm tôi mà cứng miệng: "Cô định ra tay thì nghĩ kỹ hậu quả đi nhé? Đến lúc đó truyền ra ngoài không gả đi được đâu..."
Tay tôi vươn đến gần đầu cậu ta, hái xuống một chiếc lá. Rồi xòe tay cho cậu ta xem. Gần như ngay lập tức, có thể thấy rõ mặt cậu ta đỏ bừng, càng lúc càng đỏ, cả vành tai cũng đỏ ửng. Một lúc lâu sau, cậu ta mới ấp úng hỏi: "Làm, làm gì?"
Tôi thấy buồn cười, cố tình cầm khăn tay, nghiêng đầu cười: "Ơ, cậu làm gì thế? Trên môi dính đồ kìa, để tôi lau giúp cho."
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào môi cậu ta, cả người cậu ta cứng đờ lại: "Sao, không muốn tôi lau cho à?"
"Kh-không phải." Cái miệng lưỡi đ/ộc địa của cậu ta biến thành lắp bắp: "Tôi, tôi, không phải..."
Đúng lúc đó, phía sau truyền đến giọng nói mang theo chút gi/ận dữ của Lục Ẩn: "Hai người đang làm cái gì thế?!"
Tôi làm như không nghe thấy, tiếp tục lau đi vụn bánh trên môi Tể Tề. Mắt cậu ta sáng rực lên. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta gần như theo bản năng đứng chắn trước mặt tôi: "Lục huynh chẳng phải nói có việc đi phía cầu Thanh Vân sao? Sao vẫn chưa đi?"
Kiếp trước, trong yến tiệc cập kê, tôi liên tục gặp sự cố, lại đ/au bụng mất mặt, kết thúc là ra ngoài giải sầu ngay, rồi đụng mặt Lục Ẩn ở cầu Thanh Vân. Xem ra... chẳng lẽ Lục Ẩn cũng trọng sinh rồi? Nhưng chàng làm trò này là có ý gì?
Tôi rủ mắt, cố tình đưa tay kéo tay áo Tể Tề: "Đói quá, tôi biết có tiệm bánh mới mở ngon lắm, đi không?"
Lục Ẩn lập tức nói: "Tể huynh xưa nay không thích đồ ngọt."
Gần như cùng lúc đó, Tể Tề đáp lời: "Đi! Tôi thích nhất là ăn đồ ngọt!" Cậu ta cúi đầu nhìn tay áo tôi vẫn đang nắm, tai lại đỏ lên.
Lục Ẩn hít sâu một hơi, ôn tồn nói: "Giang nhị cô nương, có thể mượn bước nói chuyện chút được không?" Ánh mắt chàng nồng đượm cảm xúc, như đang đ/è nén những chuyện cũ cuồn cuộn, vẻ mặt ôn nhu nho nhã, thanh lãnh tuấn tú: "Chỉ xin chiếm chút thời gian của cô nương, tại hạ có chút lễ mọn chúc mừng cô nương lễ cập kê thành công, vạn sự như ý."
Chàng lấy từ trong tay áo ra một đôi khuyên tai màu xanh biếc. Phải rồi, kiếp trước vào dịp lễ tết, chàng chuẩn bị hai phần quà. Một đôi vòng tay, một đôi khuyên tai. Tôi ưng đôi khuyên tai chàng tự tay mài giũa, chàng lại bảo đôi đó hợp với tỷ tỷ hơn, nói tôi đeo khuyên tai không đẹp. Sau đó, tôi chưa từng đeo nữa. Cho đến một lần s/ay rư/ợu, chàng nhìn tôi ngẩn ngơ, đưa tay xoa dái tai tôi: "Ngọc khuyên tai, vòng vàng kim, bước đi nhìn không chán. Tại sao nàng không đeo khuyên tai nữa?"
Lần này, chàng lại đem đôi khuyên tai ngọc tặng tôi từ sớm. Ý tứ trong đó vô cùng sâu xa. Tể Tề dù vẫn đang đứng ngoan ngoãn bên cạnh tôi, nhưng rõ ràng đã bắt đầu xù lông, cậu ta quay đầu nhìn tôi, định nói lời cay nghiệt. Tôi nắm ch/ặt lấy cổ tay Tể Tề: "Tôi không cần! Đi thôi."
Mọi sự sắc bén biến thành chú chó lớn ngoan ngoãn. Tể Tề: "...Được thôi."
Phía sau, đôi khuyên tai ngọc trên tay chàng bị bóp nát làm đôi. Lục Ẩn vừa bước lên một bước, Giang Yểu ở phía sau đã nghi hoặc gọi vọng tới: "Sao mọi người lại ở đây?"
Tôi chẳng quan tâm ai, kéo Tể Tề đi thẳng ra khỏi hậu viện, đi mãi qua ngõ Lạc Hoa, Tể Tề vẫn còn đang đi cùng tay cùng chân.