Sở Tề thật thay thế huynh trưởng mình, ra mặt dập tắt những lời đồn đại.
Ngày mùng tám tháng Chạp, khi trời vừa hửng sáng, một tiếng khóc chào đời lanh lảnh x/é tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm sau tuyết.
Tôi sinh hạ một bé trai.
đ/au thì thực sự đ/au, tôi cảm giác như xươ/ng cốt mình bị tháo rời từng chiếc, rồi lại được lắp ghép lại từ đầu.
"Chúc mừng thế tử phi!" Bà đỡ hớn hở bế bọc tã lại gần, "Là một tiểu công tử!"
Tôi cúi đầu nhìn sinh linh nhỏ bé nhăn nheo trong lòng. Thằng bé vẫn chưa mở mắt, nắm tay nhỏ nắm ch/ặt, tiếng khóc to đến lạ thường.
Sở Tề ba bước thành hai, lao đến bên giường, nhìn đứa trẻ trong tã mà miệng cười toe toét.
Chàng cẩn thận đưa ngón trỏ ra, chạm nhẹ vào má đứa trẻ.
Đứa trẻ này, quá giống Sở Tề. Đôi chân mày, sống mũi, khuôn miệng, thậm chí cả những nếp nhăn nhỏ trên trán lúc khóc cũng y hệt Sở Tề như đúc.
Trắc phi là người phản ứng nhanh nhất, bà cười tươi đón lấy đứa trẻ từ tay bà đỡ, dõng dạc nói: "Nhìn xem, đứa trẻ này sinh ra giống Vương gia biết bao! Nhìn sống mũi này, nhìn đôi chân mày này, đúng là bản sao của Vương gia nhà chúng ta!"
"Mẫu phi nói đúng ạ," tôi mỉm cười yếu ớt, nắm lấy tay Sở Tề, "Đứa trẻ thật sự rất giống Vương gia. Chàng nói xem có phải không?"
Trắc phi lì xì mỗi bà đỡ một phong bao đỏ dày cộm, dịu dàng cười nói: "Hôm nay vất vả cho các vị rồi. Tiểu công tử của vương phủ chúng ta, trông thật khôi ngô."
Các bà đỡ đều là kẻ khôn khéo, biết cái gì nên nhìn, cái gì không, nhận được tiền thưởng liền hân hoan ra về.
Cái năm đó trôi qua vô cùng náo nhiệt. Khi đứa trẻ đầy tháng, Nhiếp chính vương đích thân ban tên cho nó: Sở Hằng. Hằng nghĩa là lâu dài.
Khi Nhiếp chính vương bế Hằng nhi, trên khuôn mặt vốn quanh năm lạnh lùng ấy hiếm hoi lộ ra một tia cười.
Hằng nhi lớn lên từng ngày, từ một sinh linh nhăn nheo trở thành đứa trẻ bụ bẫm trắng trẻo.
Trắc phi vẫn định kỳ đến biệt viện "chăm sóc" Sở Chu. Trước mặt bà, Sở Chu hoàn toàn không còn chút nóng nảy nào, không biết là do bị th/uốc men thuần hóa, hay bị sự dịu dàng của bà làm tan chảy, hoặc có lẽ là cả hai. Tóm lại, mỗi khi trắc phi nhắc đến chàng, giọng điệu lại mang theo vài phần thân mật mà ngay cả chính bà cũng không nhận ra.
"Hôm qua nó còn nổi gi/ận, ném gối xuống đất," trắc phi vừa thêu áo nhỏ vừa nói, "Ta chỉ lườm một cái, nó liền tự nhặt lên."
"Mẫu phi thật uy phong," tôi cười nói.
"Còn không phải do ngươi dạy sao," trắc phi lườm tôi một cái, "Ngươi nói đàn ông không được nuông chiều, càng chiều càng hỗn. Đừng nói, Sở Chu đúng là rất đáng để rèn giũa, thú vị lắm. Nó sinh ra đã là dòng dõi hoàng tộc, tính tình lại bướng bỉnh kiêu ngạo. Lúc ta mới gả vào, mẹ đẻ nó đã mất nhiều năm, mắt nó để trên đỉnh đầu, chê ta thân phận thấp hèn, ánh mắt nhìn ta toàn là kh/inh bỉ, lời lẽ vô lễ, khiến ta không biết đã bao lần lén khóc vì uất ức. Nay thời thế thay đổi, nó phải dựa vào việc lấy lòng ta mà sống."
Đang lúc chúng tôi trò chuyện vui vẻ, nha hoàn vào báo rằng Nhiếp chính vương đã về phủ, sắc mặt không mấy tốt.
Nhiếp chính vương được người ta khiêng về. Ông đột ngột ngất xỉu trong doanh trại.
Sau khi ngự y hội chẩn, nói rằng: "Vương gia là vết thương cũ tái phát, cộng thêm lao lực quá độ thành b/ệnh," ngự y Triệu cân nhắc từ ngữ, "Cần tịnh dưỡng, không được làm việc quá sức."
Sở Tề túc trực bên giường, không rời nửa bước suốt ba ngày ba đêm. Sau khi Nhiếp chính vương tỉnh lại, nhìn Sở Tề, đột nhiên nắm lấy tay chàng.
"Tề nhi," giọng ông khàn đặc và yếu ớt, "Vương phủ này, sau này trông cậy cả vào con."
"Phụ vương nói gì vậy, người cứ tĩnh dưỡng, rồi sẽ sớm khỏe lại thôi."
Nhiếp chính vương lắc đầu, không nói gì thêm.
Khi đi đến cửa, tôi ngoái đầu nhìn lại. Người đàn ông nắm giữ binh quyền thiên hạ suốt hai mươi năm nay, lúc này đang co quắp trong chăn gấm, trông như một ông lão mệt mỏi cùng cực.
Năm xưa trước khi tiên đế băng hà, cũng chính là dáng vẻ này.
Tĩnh Thái phi từng nói, đàn ông dù lợi hại đến đâu, cuối cùng cũng sẽ già, sẽ b/ệnh, sẽ ch*t. Và việc của phụ nữ chúng ta là chờ đợi ngày đó.
Nay, ngày đó xem ra không còn xa nữa.
B/ệnh tình của Nhiếp chính vương rốt cuộc cũng không thuyên giảm.
Sở Tề phải kiêm nhiệm cả triều chính lẫn vương phủ, bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối. Hằng nhi còn nhỏ, dù chàng về phủ muộn đến đâu cũng đều đến bên nôi xem Hằng nhi một chút, xem một lát rồi lại đến xem tôi.
"Liên Hoa," một đêm nọ chàng tựa vào vai tôi, giọng mệt mỏi, "Phụ vương sợ là không qua khỏi."
"Ừ."
"Ta... ta không biết phải làm sao," giọng chàng r/un r/ẩy, "Ta không biết nếu không có phụ vương, vương phủ này sẽ chống đỡ thế nào."
"Cần chống đỡ thế nào thì cứ chống đỡ thế ấy," tôi vuốt tóc chàng, "Chàng là thế tử, vương phủ sớm muộn gì cũng là của chàng."
"Nhưng ta..."
"Không có nhưng," tôi ngắt lời chàng, giọng bình thản và kiên định, "Sở Tề, chàng không phải một mình. Chàng còn có ta."
Chàng ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe, rồi vùi mặt vào lòng tôi, như một đứa trẻ tìm ki/ếm sự chở che.