Tôi:......
Không m/ua nổi.
Lâm Vực:【Cậu không cân nhắc xem liệu có làm ra được không à?】
Trúc Dạng:【Tôi là thiên tài đấy, nếu muốn, tôi có thể làm ra cơ giáp tám người, nhưng có vận hành thành công hay không thì không phải việc tôi cần quản.】
Thật là tự tin quá nhỉ.
Lâm Vực:【Có thể cho n/ợ không?】
Trúc Dạng:【Cậu tự trả à? Chẳng phải sẽ mất một trăm năm cũng không trả hết sao?】
Tôi:......
Trúc Dạng:【Cậu cần cơ giáp đôi làm gì?】
Tôi ba hoa chích chòe giải thích cho cậu ta về tình trạng của Văn Từ.
Năm phút sau, Trúc Dạng trả lời:【Cậu thích anh ta à?】
Tôi:【Hửm?】
Trúc Dạng:【Một người m/áu lạnh vô tình như cậu, đối với một người mới quen mà sẵn sàng n/ợ khoản n/ợ cả đời không trả hết, tôi nghĩ có lẽ cậu đã yêu rồi.】
Tôi yêu rồi sao?
Không biết nữa.
Nhưng tôi thực sự muốn anh ấy đeo bộ chặn cắn, khóc trong lòng tôi.
Yêu hay chưa thì không biết, nhưng thấy sắc nảy lòng tham thì chắc chắn là có.
Trúc Dạng:【Đến lúc đó cậu viết cho tôi một tờ giấy n/ợ, trong vòng một tuần cần đo đạc số liệu cơ thể của hai người các cậu.】
Lâm Vực:【Cảm ơn nhé.】
Tôi mỉm cười.
Bình thường cậu ta cứ nói mình là kẻ mê tiền, nhưng thực ra chẳng ai hào phóng bằng cậu ta cả.
Cơ giáp bình thường cậu ta cũng lấy ba bốn tỷ, huống chi là một chiếc cơ giáp đôi.
Tôi nhớ số kinh phí nghiên c/ứu mà cậu ta đầu tư cho người yêu mình đã lên tới hàng trăm tỷ rồi.
Từ bây giờ tôi cũng sẽ nỗ lực nhận việc ki/ếm tiền.
Tôi không thể n/ợ người ta cả đời, tôi sẽ trả lại sớm nhất có thể.
Tôi suy nghĩ một chút, về phần số liệu cơ thể, tôi phải để Văn Từ đích thân đi đo.
Anh ấy, chắc là sẽ đồng ý chứ?
Để tôi đi hỏi thử xem.
Tôi gõ cửa phòng Văn Từ.
「Ai đó?」
「Tôi là Lâm Vực.」
Anh ấy mở cửa,「Vào đi.」
Tôi bước vào.
Tôi cảm thấy bước chân của Văn Từ có chút nặng nề.
「Cậu qua đây có việc gì không?」
Vừa nói anh ấy vừa cầm lấy ống tiêm ở bên cạnh.
Tôi bước tới,「Là thời kỳ mẫn cảm sao?」
Anh ấy gật đầu.
Lúc này tôi mới phát hiện sắc mặt anh ấy tái nhợt.
Tôi nhìn bàn tay cứ r/un r/ẩy của anh ấy, nhớ lại những gì Thượng tá Lận đã nói với tôi, dây th/ần ki/nh tay của anh ấy bị tổn thương.
Chắc là trong thời kỳ mẫn cảm, nó sẽ nghiêm trọng nhất.
Anh ấy thế này, đến cả ống tiêm cũng không cầm vững.
Tôi giơ tay lấy ống tiêm từ trong tay anh ấy,「Để tôi.」
Nói xong, tôi đi ra sau lưng anh ấy.
Anh ấy định quay người lại liền bị tôi ấn xuống,「Yên tâm, tôi rất thạo việc này, trước đây từng được huấn luyện bài bản rồi.」
Trước khi vào trường quân đội, tôi cũng đã được huấn luyện về cách tiêm pheromone.
Dù sao trong tình huống khẩn cấp, thường chỉ có beta mới có thể tiếp cận họ mà không bị ảnh hưởng.
Tôi giơ tay cởi cúc áo của anh ấy.
「Cậu làm gì vậy?」
Anh ấy giơ tay giữ lấy cổ áo.
「Tuyến thể bị chặn rồi, tình trạng của anh hiện tại trông khá nghiêm trọng, cần phải tiêm pheromone trực tiếp vào tuyến thể.」
Anh ấy buông tay đang giữ cổ áo ra.
Tôi kéo cổ áo anh ấy xuống thấp một chút.
Cổ của anh ấy rất đẹp.
Trắng trẻo, đường nét cũng rất thanh tú.
Nếu trên đó có vài dấu hôn, chắc là sẽ còn đẹp hơn nữa.
Tôi nhẹ nhàng ấn vào tuyến thể của anh ấy rồi sát trùng.
Khi tôi tiêm th/uốc ức chế vào tuyến thể, toàn thân anh ấy run lên bần bật.
Thực ra tôi không hiểu họ đ/au đớn đến mức nào, nên cũng chẳng có sự đồng cảm gì, dù sao tôi cũng chưa từng trải qua.
Nhưng nhìn anh ấy cau mày, r/un r/ẩy khắp người, lòng tôi bỗng thắt lại.
Tiêm xong th/uốc ức chế, tôi kéo một chiếc ghế ngồi cạnh anh ấy.
「Thượng tá Văn, tôi muốn hỏi, nếu cho anh cơ hội quay lại chiến trường để chiến đấu, anh có quay lại không?」
Văn Từ lập tức ngẩng đầu,「Ý cậu là sao?」
「Tôi chỉ muốn biết, anh dự định cứ mãi ở lại Bộ Chỉ huy Chiến đấu, hay là muốn quay lại chiến trường?」
Văn Từ cầm lấy ống tiêm bên cạnh, đậy nắp lại, rồi xoay một vòng điêu luyện trong tay,「Cậu nghĩ sao? Nếu là cậu, nếu cậu có pheromone, cậu có muốn lên chiến trường diệt địch không?」
Nắm đ/ấm tôi siết ch/ặt lại.
「Cậu rèn luyện thể chất còn giỏi hơn cả alpha, kẻ nào hơi thông minh một chút đều biết cậu đang nghĩ gì. Nếu cậu có pheromone, chẳng lẽ cậu cam tâm chỉ ở mãi trong Bộ Chỉ huy Chiến đấu sao?」
Cuối cùng, anh ấy nhìn tôi và kết luận,「Theo một nghĩa nào đó, hai chúng ta là cùng một loại người. Nhưng biết làm sao được? Ai cũng có vết thương chí mạng.」
Anh ấy đứng dậy, vỗ vỗ vai tôi,「Mấy chuyện nằm mơ thì đừng nghĩ tới nữa, ngoan ngoãn về ngủ đi, ngày mai lên phòng chiến lược.」
「Nếu có cơ hội, anh có muốn thử không?」Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy hỏi.
Tay anh ấy khựng lại, nhưng không nói gì, như đang chờ đợi, chờ xem tôi có thể nói ra điều gì khiến anh ấy kinh ngạc hay không.