「Đi kiểm tra tuyến thể đi.」
Tôi được dẫn đi kiểm tra tuyến thể.
Một tiếng sau, bác sĩ chỉ vào hình ảnh tuyến thể trên màn hình và nói với tôi:「Tuyến thể này của cậu quả thực đã xảy ra thay đổi. Nhưng hiện tại nó chỉ ở trạng thái được kích hoạt, không có tác dụng gì cả, vẫn không hề có chức năng, cũng không sinh ra pheromone.」
「Việc cậu có thể ngửi thấy mùi pheromone, chắc là phản ứng kích hoạt. Nhưng nói thế nào nhỉ, dù được kích hoạt nhưng nếu không có pheromone liên tục rót vào thì nó sẽ ch*t đi bất cứ lúc nào, đợi đến khi có pheromone rót vào thì lại được kích hoạt, rồi lại ch*t đi, cứ tuần hoàn lặp đi lặp lại như vậy.」
「Trước đây chưa từng có trường hợp này, chắc là alpha cắn cậu cấp bậc rất cao nhỉ?」
「Cấp S.」
Bác sĩ gật đầu,「Vậy thì giải thích được rồi. Cả nước chúng ta chỉ có ba alpha cấp S bẩm sinh, còn lại những người thăng cấp lên cấp S sau này cộng lại cũng không quá hai mươi người. Nên hiện tại chưa ghi nhận b/ệnh án liên quan, cậu là người đầu tiên xảy ra tình trạng này.」
「Lời khuyên của tôi là, cậu đưa người đó đến đây, cắn một cái ngay tại chỗ, rồi trực tiếp làm kiểm tra.」
Tôi cầm kết quả kiểm tra lên xem,「Để sau hãy tính, dù sao tôi cũng đại khái biết tình hình là được rồi. Dù sao thì tuyến thể này cũng không khiến tôi biến thành omega hay alpha đúng không?」
「Không, hoàn toàn không có chức năng gì, cùng lắm là khiến cậu ngửi thấy chút mùi pheromone thôi, nhưng pheromone của A hay O vẫn không có chút ảnh hưởng nào đến cậu cả.」
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá.
Có thể ngửi thấy pheromone của Văn Từ đã là ông trời thương xót rồi, tôi rất mãn nguyện.
Nếu mà biến thành omega thì tôi còn sống sao nổi?
Tôi không muốn để Văn Từ ở trên đâu.
Sau khi về, tôi vào thẳng phòng Văn Từ.
Sau khi rửa sạch bát đũa, tôi tiện thể dọn dẹp căn phòng một lượt, lau luôn cả sàn nhà.
Đến giờ tan làm, Văn Từ trở về phòng, đẩy cửa bước vào.
Tôi đã làm xong bữa tối.
Thấy anh vào cửa, tôi chỉ vào những món ăn trên bàn,「Đồ ăn làm xong rồi, qua ăn đi.」
Văn Từ bước đến bên cạnh tôi, đưa tờ giấy trong tay cho tôi.
「Thứ gì vậy?」
Tôi cúi đầu nhìn.
Đơn xin kết hôn.
「Tối qua tuy ý thức tôi không rõ ràng, nhưng dù sao cũng đã cắn cậu, nên phải chịu trách nhiệm với cậu.」
Tôi cầm lấy bút của anh, ký tên vào đó.
「Ăn cơm đi.」
Văn Từ:「Cậu không do dự chút nào sao?」
Tôi thắc mắc:「Tại sao tôi phải do dự?」
「Cậu...」
Tôi nhìn anh một cái, rồi tiếp tục xới cơm cho anh:「Tôi thích anh, nên cầu mà không được, giờ anh đã cho tôi cơ hội, tại sao tôi phải do dự?」
Văn Từ:......
Anh không hỏi tôi thích anh từ bao giờ, chỉ lặng lẽ đưa tôi đi đăng ký vào ngày hôm sau.
Thế là, trong tay tôi có thêm một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Ký túc xá của tôi đã trả, tôi chuyển hẳn vào phòng của Văn Từ.
Thực sự thực hiện được việc ở bên nhau hai mươi bốn giờ.
Lại ra chiến trường, tôi và Văn Từ đã phối hợp vô cùng ăn ý.
Sau trận chiến đầu tiên, hai chúng tôi hạ gục 3125 tên địch, dù không phá kỷ lục nhưng đã rất lợi hại rồi.
Hơn nữa tôi phát hiện ra, sau khi từ chiến trường trở về, tôi trở nên hưng phấn bất thường, còn những cảm xúc bạo ngược trong lòng như được làm sạch hoàn toàn.
Trở về căn cứ, còn chưa kịp bước xuống khỏi cơ giáp, tôi đã túm lấy Văn Từ hôn tới tấp.
Anh bị tôi hôn đến ngẩn người.
Tôi ấn đầu anh vào vai mình,「Cắn tôi đi.」
Văn Từ:「Cậu bị sao thế?」
「Giờ hình như hơi hưng phấn quá độ, cần giải tỏa một chút, cắn tôi đi.」
Văn Từ dường như đấu tranh nội tâm một chút, giây tiếp theo, liền cắn vào tuyến thể khô héo kia của tôi.
Vài giây sau, tôi cảm thấy xung quanh tràn ngập mùi dưa hấu.
Cả phòng điều khiển cơ giáp đều là mùi của Văn Từ.
Tôi kéo anh dậy, để anh ngồi trên người mình, rồi trực tiếp hôn xuống.
Miệng anh cũng ngọt thanh, mùi dưa hấu.
Ông trời chắc chắn thương xót tôi, loại trái cây tôi yêu thích nhất chính là dưa hấu.
Một nụ hôn kết thúc, tôi ôm ch/ặt Văn Từ,「Hôm nay tôi đặc biệt vui, anh có vui không? Được trở lại chiến trường?」
Anh ừ một tiếng trong lòng tôi.
「Đi thôi, về chúc mừng một chút.」
Về đến căn cứ, tôi còn chưa kịp nói gì đã bị anh ép vào tường.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh đã cởi cúc áo của tôi.
Tôi ôm eo anh cười nói:「Vội thế sao?」
Anh nhanh chóng cởi cúc áo của tôi,「Trở lại chiến trường hưng phấn quá, nãy giờ cứ phải kiềm chế, giờ muốn giải tỏa. Vừa nãy cậu giải tỏa rồi, giờ đến lượt tôi.」
Tôi mặc kệ cho anh l/ột sạch quần áo của mình.
Tôi bế anh lên, đặt xuống giường trong phòng ngủ, cho đến khi tôi đ/è lên ng/ười anh, anh đột nhiên sững sờ.