“Làm gì đấy, bảo bối?”
“Anh cho em cắn một cái.”
Lâm Sách cười hì hì hai tiếng: “Em uống bao nhiêu rồi hả?”
“Cắn một cái, được không?”
Anh để tôi gối lên cánh tay mình, đợi tôi nằm xuống rồi mới hỏi: “Tại sao lại muốn cắn?”
“Em muốn nếm thử xem vị gì.”
Anh vươn cánh tay dài kéo tôi nằm đ/è lên ng/ười mình: “Cắn thì phiền lắm, nếu em muốn nếm thử, có cách khác đơn giản hơn.”
“Cách gì?”
Anh hôn lên chóp mũi tôi: “Hôn, có muốn thử không?”
Tôi hơi mơ màng: “Hôn có thể nếm được vị sao?”
Lâm Sách khẳng định gật đầu: “Có thể.”
“Đến đây.”
Giây tiếp theo, tôi trực tiếp gặm lấy môi anh.
Hình như, có một chút vị đào nhàn nhạt.
Nhưng mà nhạt quá.
Tôi tức gi/ận vỗ ngựk anh một cái: “Há miệng, thè lưỡi ra, vị nhạt quá.”
Lâm Sách cười trầm thấp trong cổ họng: “Bảo bối, gấp quá rồi.”
“Ngậm miệng, à không, há miệng ra.”
Nửa tiếng sau đó, tôi đã nếm được vị đào ngày càng đậm đà hơn.
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là buổi trưa.
Cơn đ/au đầu do s/ay rư/ợu khiến tôi cảm thấy như vừa bị xe cán qua vậy.
Tôi nằm trên giường rên rỉ vì khó chịu.
Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột ngột mở ra.
Tôi và người chỉ quấn đ/ộc một chiếc khăn tắm bốn mắt nhìn nhau.
Gương mặt này, kết hợp với thân hình này.
Yết hầu tôi chuyển động lên xuống.
“Tỉnh rồi?”
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, giơ tay giúp tôi xoa thái dương: “đ/au đầu không? Ở trong phòng tắm đã nghe thấy em rên rỉ rồi.”
Tôi không nói gì, mặc kệ anh giúp mình mát-xa.
Nhưng ánh mắt tôi lại cứ dán ch/ặt vào... người anh.
Anh chỉ quấn khăn tắm, mà giờ tôi lại đang nằm trên đùi anh.
Người xưa có câu, thực sắc tính dã (ăn uống và sắc dục là bản tính con người).
Tôi kéo một bàn tay anh xuống, nghịch ngợm trong lòng bàn tay mình, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào mắt anh, đưa ngón trỏ của anh vào miệng.
Tôi có thể cảm nhận được toàn thân Lâm Sách run lên.
“Nếu em còn câu dẫn anh như thế, anh không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu. Đêm qua anh đã cố nhẫn nhịn lắm rồi đấy.”
Tôi ngậm ngón tay anh cười một tiếng, nói không rõ chữ: “Anh là Alpha mà, sợ cái gì? Không dám à?”
Lâm Sách như đang nín thở, rút ngón tay ra khỏi miệng tôi rồi bế bổng tôi lên: “Em đang đ/au đầu, đừng có ở đây mà câu dẫn anh nữa.”
Anh bế tôi vào phòng tắm, bước thẳng vào bồn tắm.
Tôi nửa nằm trong lòng anh, mặc kệ anh tắm rửa cho mình.
Anh ôm tôi vào lòng, vừa vẩy nước lên người tôi vừa nói: “Anh cứ tưởng sau khi cưới em vẫn sẽ lạnh lùng như trước, không ngờ lại nhiệt tình thế này.”
Tôi cười khẩy: “Em chỉ lạnh lùng với người ngoài thôi, chúng ta kết hôn rồi, sau này là người nhà. Hơn nữa, anh còn là ân nhân c/ứu mạng của em, em lấy thân báo đáp thì có gì lạ đâu. Sao, em như thế này anh không thích à?”
Hai chúng tôi đều ngầm hiểu, không ai nhắc đến chuyện thỏa thuận kết hôn.
Lâm Sách không phản bác, trực tiếp thừa nhận mình là ân nhân c/ứu mạng của tôi.
Vị đào hôm qua đã x/ác nhận rõ ràng đến thế, anh ấy cũng không thể chối cãi.
Tôi trượt tay vào trong nước.
Lâm Sách run lên, giữ ch/ặt tay tôi dưới nước: “Đừng nghịch, em còn đang đ/au đầu đấy.”
Tôi xoay người trong nước, nằm úp lên người anh: “Vậy bây giờ anh có khó chịu không?”
Lâm Sách hết cách, mặc kệ tôi làm lo/ạn trên người anh: “Khó chịu, rồi sao nữa, em muốn làm gì anh?”
Tôi li/ếm môi: “Omega bọn em, đùa giỡn với Alpha một chút thì đã sao?”
Lâm Sách đẹp trai thế này, thân hình lại còn đỉnh cao thế kia, tôi thật sự rất thèm.
So với mỹ sắc, đ/au đầu tính là gì chứ?
Được rồi, tôi thừa nhận, đ/au đầu vẫn là nhất.
Suốt cả buổi chiều, tôi không rời khỏi giường nửa bước.
Cảm ơn Lâm Sách đã từ bi giữa chừng còn đút cơm cho tôi ăn.
Nếu không, có lẽ tôi đã ch*t trên giường rồi.
Bây giờ, tôi đ/au từ chân tóc đến gót chân.
Quả nhiên, sau khi s/ay rư/ợu thì vẫn nên nghỉ ngơi cho tử tế.
Tôi không nên khiêu khích một Alpha đang ở thời kỳ đỉnh cao thể lực.
Tôi nằm đó lặng lẽ hối h/ận.
Sau khi Lâm Sách ném ga giường và vỏ chăn đã thay vào máy giặt, anh cũng trèo lên giường theo.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi, hôn lên cổ tôi một cái.
Tôi đã mệt đến mức mơ màng, nhưng trước khi thiếp đi, tôi vẫn hỏi anh một câu: “Tại sao anh không cắn tuyến thể của em để đá/nh dấu?”
Anh giơ tay ấn lên cánh tay tôi, rồi lại ấn lên bụng tôi: “Bây giờ cơ thể em vẫn chưa chịu đựng được, để anh bồi bổ cho em trước đã.”
Xì, toàn nói khoác.
Sau đó, tôi chìm vào giấc ngủ.
Trung tâm ghép đôi hình như thật sự rất rảnh rỗi.
Lâm Sách hầu như dành toàn bộ thời gian để ở bên tôi.
Ban ngày đến công ty tôi, buổi tối lại quấn lấy tôi ở nhà.