Lâm Sách ôm tôi rời đi, thỉnh thoảng anh lại quay đầu nhìn lại hai lần.
Sau khi khuất khỏi tầm mắt của họ, Lâm Sách nói: "Mặt Tề Sâm xanh như con cóc ấy, kích động cậu ta đúng là sướng thật."
"Anh nói xem, liệu có khi nào lúc ban đầu cậu ta theo đuổi em, vốn dĩ chẳng hề nghĩ đến chuyện tìm ân nhân c/ứu mạng, dù sao cậu ta cũng tưởng người c/ứu mình họ Lý. Nhưng lần này cậu ta ngoại tình, nên mới lấy cớ nhận nhầm người để chia tay em? Ai ngờ, âm sai dương xắc, em lại đúng là ân nhân của cậu ta."
Tôi nhìn anh cười nham hiểm, cũng cười theo: "Mọi thứ đều xâu chuỗi lại rồi. Chắc chắn là vậy."
"Đã đẩy vợ ra ngoài thì chớ, người vợ này còn là ân nhân c/ứu mạng, lại còn cực kỳ giỏi ki/ếm tiền, tôi thay cậu ta thấy khó chịu giùm."
"Nhưng, đứng ở góc độ của em, thì sướng thật. Em nên gửi cho cậu ta ít quà."
Tôi giơ tay véo cánh tay anh: "Không đứng đắn."
"Xuy, em cứ nói xem có sướng không nào."
Tôi: "Quả thực là có chút sướng."
Ngày thứ ba thu thập dữ liệu, căn cứ nhận được cảnh báo, Trùng tộc xâm lấn.
Đội tuần tra của Phân đội chiến đấu thứ ba bị tấn công.
Đội y tế vội vã chạy ra chiến trường.
Mà nơi gần nhất chính là đội mà Lâm Sách vừa hộ tống đến.
Nhưng có một vấn đề, toàn là lính mới, không có ai dẫn đội.
Tôi trực tiếp đứng ra, xin được dẫn đội.
Lâm Sách hơi lo lắng: "Em đã một năm không ra chiến trường rồi."
"Yên tâm đi, họ đều là lính mới, không có người dẫn không được, hơn nữa có anh ở đây, sợ gì chứ?"
Lâm Sách xoa đầu tôi: "Cũng đúng."
Đến địa điểm bị tấn công của Phân đội chiến đấu thứ ba, tôi nhìn thấy ngay Tề Sâm mặt đầy m/áu.
"Bác sĩ Lê, bác sĩ Lê, bác mau lại đây, Tề Sâm bị thương rất nặng."
Tôi xách hòm th/uốc đi đến bên cạnh cậu ta, đưa tay kiểm tra: "Mắt trái không giữ được rồi, mắt phải có thể giữ lại, tiêm th/uốc mê đi, rồi lấy mảnh vũ khí trong hốc mắt ra."
Ngay khi tôi vừa tiêm th/uốc mê cho Tề Sâm, đột nhiên có người hét lên: "Địch tập kích."
Tôi cau mày, nhìn quanh một vòng, đội tuần tra của Phân đội chiến đấu thứ ba gần như bị thương toàn bộ, g/ãy tay g/ãy chân cũng không ít.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lâm Sách.
Lâm Sách gật đầu với tôi: "Yên tâm, giao cho anh, em cứ yên tâm xử lý người bị thương."
"Anh cẩn thận chút."
"Phân đội chiến đấu thứ tư đã đến rồi, họ sẽ qua bảo vệ các em, chú ý an toàn."
Anh vỗ vỗ vai tôi, quay người lên phi thuyền.
Một tiếng sau, Lâm Sách trở về.
Nhìn ánh mắt lo lắng của tôi, anh cười hì hì: "Địch bị tiêu diệt sạch."
Tôi cuối cùng cũng thở phào, tiếp tục c/ứu chữa người bị thương.
Sau khi chuyển tất cả người bị thương về căn cứ, tôi ngất xỉu.
Trước khi ngất đi, tôi thấy khuôn mặt tái nhợt của Lâm Sách.
Tỉnh lại lần nữa, là đang ở trên giường b/ệnh.
Lâm Sách đỡ tôi ngồi dậy.
"Em bị sao vậy?"
Ánh mắt Lâm Sách lảng tránh: "Em, em..."
Tim tôi thắt lại: "Còn c/ứu được không?"
Lâm Sách: "Em mang th/ai rồi, do quá mệt mỏi, tinh thần căng thẳng nên mới ngất xỉu."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Làm tôi sợ hết h/ồn, cứ tưởng b/ệnh gì nghiêm trọng, hóa ra chỉ là mang th/ai.
Mang th/ai?
Tôi trừng mắt nhìn Lâm Sách.
Lâm Sách sợ đến mức không dám nhìn tôi.
"Anh có gì muốn nói không?"
Lâm Sách: "Anh đã làm biện pháp phòng ngừa rồi, sao vẫn dính bầu?"
Tôi lập tức nắm bắt trọng điểm: "Anh không muốn đứa bé này?"
"Muốn chứ, muốn chứ, muốn chứ." Lâm Sách vội vàng nói: "Nhưng, cơ thể em vẫn chưa điều dưỡng tốt, như vậy em sẽ rất vất vả, cực kỳ vất vả."
Tôi tựa vào đầu giường, đắp chăn cho mình rồi nói: "Đến đây, cuộc đối chất bắt đầu, tôi hỏi, anh trả lời đồng loạt."
"Độ tương thích của tôi và anh rốt cuộc là bao nhiêu?"
"Lúc đầu anh căn bản không làm kiểm tra độ tương thích cho tôi, anh tự tiến cử kết hôn với tôi là có mục đích gì?"
"Sức chiến đấu của anh rất mạnh, từng ra chiến trường rất nhiều lần, chắc cũng từng 'xử' không ít kẻ địch, tại sao không có quân hàm, cũng không có quân công?"
"Theo lý mà nói với năng lực của anh thì nên rất nổi tiếng trong quân bộ, tại sao Phân đội chiến đấu thứ ba không ai nhận ra anh?"
"Tại sao anh lại đi làm người phụ trách trung tâm ghép đôi, lại còn chẳng cần làm việc gì?"
"Anh rốt cuộc là cái thứ gì?"
"Trên đây, giải thích đi."
Lâm Sách cắn răng: "Nếu anh nói ra, em có ly hôn với anh không?"
"Hừ," tôi cười khẽ, "Anh nói trước rồi tính sau."
"Độ tương thích của anh và em chắc là 0,001%, dù sao năm đó hai vị cha của anh cũng là độ tương thích này."
"Vì anh biết độ tương thích của chúng ta chắc chắn thấp hơn 60%, nên anh căn bản không hề kiểm tra. Kết hôn với em hoàn toàn là vì nghe nói em muốn tìm người có độ tương thích thấp để kết hôn, anh cảm thấy em rất thú vị, nên muốn xem em là người như thế nào."