“Anh đúng là từ mười tuổi đã ra chiến trường, chiến đấu rất cừ, cũng từng kết liễu không ít kẻ địch, nhưng thân phận của anh cần phải giữ bí mật.”
“Tuy không có quân hàm hay quân công, nhưng, vợ à, anh có rất nhiều tiền thưởng.”
Thảo nào anh ấy lại giàu thế. Tôi hắng giọng: “Nói tiếp đi.”
“Vì anh là nhân vật cần bảo mật, cũng là vũ khí sắc bén của quân bộ, nên không thể để người ngoài biết. Ngoài tầng lớp cao cấp nhất của quân bộ, không ai biết về chuyện của anh cả.”
“Còn về việc tại sao anh lại đi làm người phụ trách trung tâm ghép đôi, đó là do quân bộ sắp xếp. Vì anh cần ngăn chặn việc rò rỉ gen của gia tộc chúng ta. Sau khi có được quyền hạn cao nhất ở trung tâm, anh có thể phong tỏa tình trạng gen và tin tức tố của anh cùng hai người cha, tránh để người khác làm lộ bí mật.”
“Còn về việc anh là cái thứ gì...”
Anh ngước mắt nhìn tôi rồi lại cúi đầu: “Anh là m/a cà rồng.”
Tôi hít một hơi lạnh.
Tiêu đời, là một thứ vượt quá nhận thức của tôi.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tôi chưa chuẩn bị cho một cú sốc lớn đến thế này.
Tôi đưa tay xoa bụng.
Vậy cái trong bụng tôi là thứ gì?
Lâm Sách nhìn hành động của tôi, lí nhí nói: “Chắc là một m/a cà rồng nhỏ, nên anh mới nói em sẽ rất vất vả.”
Trông anh có vẻ hoảng lo/ạn, sợ tôi sẽ kết tội ch*t gì đó cho anh.
“Anh ra chiến trường từ năm mười tuổi, đến giờ đã hơn mười năm, không ai phát hiện ra anh có vấn đề sao?”
Nhớ lại cảnh anh từ trên trời rơi xuống c/ứu tôi năm đó, cả đội quân y của chúng tôi đều đã nhìn thấy.
“Có rất nhiều người phát hiện ra anh có vấn đề.”
Tôi nâng cằm anh lên: “Vậy anh giải quyết thế nào?”
Ánh mắt Lâm Sách lảng tránh: “Anh xóa ký ức của họ.”
Tôi: ...
Hóa ra còn có cả năng lực gian lận này.
“Vậy giờ tôi biết rồi, anh định xóa ký ức của tôi sao?”
Lâm Sách lắc đầu: “Tùy tình hình, nếu em nói muốn ly hôn, anh sẽ xóa ký ức của em, rồi tiếp tục sống cùng em. Nếu em không ly hôn, anh sẽ không xóa.”
Tôi lại hít một hơi lạnh nữa.
“Vậy tại sao lần trước c/ứu tôi, anh không xóa ký ức của tôi?”
Lâm Sách hắng giọng: “Xin lỗi vợ nhé, anh tưởng em sắp ch*t rồi nên không xóa.”
Cạn lời.
Ngay khi tôi đang giằng x/é, anh nắm lấy tay tôi: “Vợ à, đừng ly hôn được không? Tuy anh không phải người, nhưng em không được phân biệt đối xử với anh. Anh đẹp trai, dáng đẹp, lại còn có tiền, hai ta lại rất hợp nhau, em sẽ không bao giờ tìm được người thứ hai như thế đâu.”
Anh không nhắc thì tôi quên mất.
Hợp nhau.
“Nếu độ tương thích của chúng ta thấp như vậy, tại sao lúc đá/nh dấu, trạng thái của cả hai lại đi/ên cuồ/ng như thế? Loại trừ sức hút mạnh mẽ của độ tương thích cao, lẽ ra chúng ta không nên như vậy mới đúng.”
Lâm Sách chột dạ cúi đầu: “Anh từ nhỏ chỉ dùng huyết thanh do cha điều chế, với em, anh mới là lần đầu tiên cắn người, lại còn x/ác định em là bạn đời của mình, nên m/áu của em có sức hút cực mạnh đối với anh, nhất là lúc em trong kỳ phát tình, nó khiến anh hưng phấn bất thường.”
“Còn phản ứng của em,” anh liếc nhìn tôi, “Nước bọt của anh có tác dụng kích dục, nên em mới...”
Tôi nhắm mắt lại.
Hiểu rồi.
Anh hưng phấn dẫn đến tôi hưng phấn, tôi hưng phấn lại khiến anh hưng phấn thêm, tạo thành một vòng lặp kín, thuần túy là một vòng xoáy á/c tính.
Tôi cần thời gian để tiêu hóa chuyện này nên đã đuổi anh ra ngoài.
Trước khi đi, anh bám vào khung cửa hỏi tôi: “Vợ à, em muốn ly hôn không? Nếu muốn ly hôn thì để anh xóa ký ức cho em trước đã.”
Tôi tức đến bật cười: “Cút ra ngoài!”
Ngày khởi hành về quân bộ, Tề Sâm đến tìm tôi.
“Sau khi về, chắc tôi sẽ rời khỏi quân bộ.”
Cậu ta mất một con mắt, tất nhiên không thể ra chiến trường được nữa.
“Chuyện trước đây, xin lỗi nhé.”
“Thực ra lúc đầu theo đuổi cậu, tôi thực sự thích cậu, chỉ là, sau đó, tôi cảm thấy cậu lạnh lùng quá, nên, đúng là tôi đã thay lòng, tìm cớ để hủy hôn với cậu. Nhưng nếu tôi biết, năm đó người c/ứu tôi thực sự là cậu, tôi...”
“Vợ à, em đang mang th/ai, có mệt không?” Lâm Sách đột nhiên xuất hiện, đưa tay lau lau những giọt mồ hôi không hề tồn tại trên trán tôi.
Tôi đảo mắt.
Chưa kịp để tôi nói gì, anh đã giơ ngón tay, điểm lên trán Tề Sâm: “Hãy quên chuyện hôm nay cậu đến tìm Lê An đi, cút về đi.”
Giây tiếp theo, Tề Sâm quay người rời đi.
Thật là, chuyện cỏn con thế này cũng gh/en sao?
“Vợ à, vợ à, chúng ta mau về thôi, hai vị cha của anh từ chiến trường phía Tây về rồi, muốn gặp chúng ta đấy.”
Lâm Sách vừa nói vừa ôm ch/ặt lấy tôi.
“Được rồi, được rồi, đi thôi, đừng nhõng nhẽo nữa.”
(Hết)