Trong buổi họp lớp năm năm sau khi rời trường, cả bàn tiệc ai nấy đều đã ngà ngà say.
Một gã đàn ông vốn nổi tiếng ngang tàng thời đi học bắt đầu giở trò say xỉn, hắn choàng tay qua cổ tôi trước mặt mọi người.
"Ê? Tiết Thanh Ngọc, giờ mày còn thích đàn ông không đấy? Tao nghe nói Thiên ca vẫn còn đ/ộc thân đấy nhé, mày vẫn còn cơ hội đấy!"
Không ai cười.
Không khí trong phòng bao lập tức hạ xuống điểm đóng băng.
Ai cũng biết, năm đó chính vì một lá thư tình gửi cho Tô Cảnh Thiên bị phát hiện trong người tôi, hắn đã dẫn người đá/nh g/ãy ba cái xươ/ng sườn của tôi, ép tôi phải bỏ học.
Gã đàn ông kia tỉnh rư/ợu được một nửa, hoảng hốt nhìn về phía Tô Cảnh Thiên đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng lại thấy ánh mắt hắn đờ đẫn, đang chằm chằm nhìn về phía tôi.
"Không thích nữa rồi."
Tôi cũng hơi say, cười lắc đầu.
"Bố tôi tìm người chữa cho tôi rồi, bị sốc điện ròng rã tám tháng trời đấy..."
Lời vừa dứt, cả phòng bao lặng ngắt như tờ, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Cũng vì thế, tiếng chiếc ly rư/ợu trong tay Tô Cảnh Thiên rơi xuống sàn trở nên chói tai hơn bao giờ hết.
Tôi vô thức nhíu mày, đưa tay bịt một bên tai lại.
Gã đàn ông đang ôm lấy tôi lộ vẻ mặt vặn vẹo, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Hắn nhìn sắc mặt đen như đít nồi của Tô Cảnh Thiên, ngượng ngùng buông tay ra, vài lần muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, hắn vẫn không vượt qua được sự tò mò, lại ghé sát tai vào.
"Mày nói cái gì? Tám tháng gì cơ?"
Tôi mím môi, muốn nói gì đó, nhưng rư/ợu vừa nốc vào lúc nãy bắt đầu ngấm, đ/ốt ch/áy dạ dày khiến tôi đ/au nhói từng cơn.
Tôi không kịp giải thích, đẩy hắn ra, bịt miệng chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Đợi đến khi nôn sạch mấy ly rư/ợu vừa uống, cửa buồng vệ sinh bỗng bị gõ.
Tôi tưởng là nhân viên phục vụ, líu lưỡi đáp:
"À, xin lỗi, xin lỗi, tôi không khỏe lắm, nhưng tôi không làm bẩn chỗ của các người đâu, tôi sẽ dội sạch sẽ..."
Bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi rửa mặt, cố ép bản thân tỉnh táo hơn một chút rồi mới bước ra ngoài.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Tô Cảnh Thiên đang khoanh tay đứng ở hành lang.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề, vẫn vẻ mặt "người lạ chớ lại gần" như ngày nào.
Ánh đèn vàng vọt nơi hành lang hắt lên mặt hắn, chẳng những không thêm chút ấm áp nào mà còn làm khuôn mặt hắn thêm phần sắc lạnh.
...
Tôi không quay lưng bỏ chạy.
Ngay cả bản thân tôi cũng thấy kinh ngạc, nhìn thấy cảnh tượng như á/c mộng ập đến thế này, mà tôi lại không hề cắm đầu chạy trốn.
Người đàn ông kẹp một điếu th/uốc trên tay, làn khói nhả ra che khuất ngũ quan, thần sắc tối tăm khó đoán.
Đầu tôi càng choáng váng hơn, tiếng ù trong tai trái ngày càng dữ dội.
Trong cơn mơ màng, cảm giác đ/au nhói như kim châm vào thái dương lại xuất hiện.
"Xì--"
Tôi biết mình sắp ngất đi rồi.
Bởi vì tấm thảm màu xám đậm kia đang lao thẳng về phía mặt tôi...
"Tiết Thanh Ngọc!"
Có người gọi to tên tôi.
Theo sau đó là một bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
Toàn thân tôi run b/ắn lên.
Trong một khoảnh khắc, tâm trí tôi bị kéo về mùa hè chín năm trước.
...
Đó là lần đầu tiên tôi trốn chạy khỏi thị trấn nhỏ nơi mình đã sống suốt 18 năm.
Ngồi chuyến tàu hỏa hạng bét suốt một ngày một đêm.
Đến cái thành phố phương Bắc xa lạ này để học đại học.
Kéo theo ba bao tải lớn đựng đầy hành lý mang từ nhà lên, tôi bò từng bước như con rùa về phía ký túc xá.
Tô Cảnh Thiên lúc đó đã sở hữu chiếc điện thoại thông minh cao cấp mà hầu hết bạn đồng trang lứa vẫn chưa m/ua nổi.
Chàng trai mặc chiếc sơ mi đen bó sát không hề phù hợp với lứa tuổi, đang bực bội đ/á lon nước ngọt rỗng ở hành lang, tranh cãi gay gắt với người ở đầu dây bên kia.
Đôi mày nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t ruồi, bộ dạng không ai được phép lại gần.
Tôi từ nhỏ đã sợ những người khó đối phó như vậy, nên rất biết điều mà nép vào sát mép cầu thang.
Nhưng không ngờ, vẫn bị cái lon nước ngọt chàng trai kia đ/á trúng trán.
Trong cơn chóng mặt quay cuồ/ng, tôi nghe thấy tiếng gió rít bên tai.
Chiếc bao tải trên người lăn xuống cầu thang, còn tôi thì không ngã xuống đó...
Chàng trai kịp phản ứng đã đưa tay ra nắm lấy cánh tay tôi.
"Cậu không sao chứ?"
Giọng nói rất lạnh.
Giống như con người hắn vậy, mang theo một sức ép cực lớn.
Tôi vốn đã quen nhút nhát, chẳng dám mong hắn xin lỗi, chỉ biết ôm trán xua tay lia lịa.
"Không sao, không sao..."
Tôi chạy xuống lầu dưới ánh mắt dò xét của hắn, rồi lại chật vật kéo ba cái bao tải bò lên trên.
"Phụt--"
Hắn đang cười.
Tức đến mức tim tôi run lên.
Cho dù có chậm hiểu đến mấy, tôi cũng có thể cảm nhận được, người này đang b/ắt n/ạt tôi...