Thế nhưng giây tiếp theo, sức nặng trên vai tôi đột nhiên biến mất.
Chàng trai đi theo phía sau đã cầm lấy hành lý trên vai tôi, nhẹ nhàng kẹp dưới cánh tay.
"Chẳng nặng mấy mà, sao nhìn mày như đang dốc hết sức bú sữa mẹ ra thế? Mày--"
Lời anh ta nói đột ngột dừng lại ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên.
"Mày khóc đấy à? Có đến mức đấy không..."
"Không khóc, chỉ là chảy nước mắt thôi."
Anh ta sững người, ấp úng hồi lâu không thốt nên lời.
Cuối cùng, anh ta nặn ra một câu:
"Mày ở phòng nào?"
"Hả? 308."
...
Anh ta không động đậy.
Tôi sụt sịt mũi: "Để tự tôi vác là được rồi."
Anh ta lại vươn tay gi/ật lấy nốt chiếc túi hành lý cuối cùng trên người tôi.
"Thế thì trùng hợp rồi, chúng ta ở chung phòng."
Kể từ ngày đó, tôi có người bạn đầu tiên trong đời.
Mặc dù lần gặp đầu tiên không mấy tốt đẹp.
Quá trình... cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Tô Cảnh Thiên là người có tính cách rất bá đạo.
Tôi thường nghĩ, việc anh ta có thể kết giao với nhiều bạn bè như vậy mà không cần thu liễm tính khí, tất cả đều nhờ vào việc nhà anh ta có tiền...
Ngay cả chính anh ta cũng luôn nói, muốn chơi cùng anh ta thì phải nghe lời anh ta.
Tôi coi như là một ngoại lệ đi.
Nói một cách công tâm, phần lớn thời gian, anh ta đã tương đối khoan dung với tôi.
Một người mắc chứng sạch sẽ cực độ như anh ta, thậm chí còn cho phép tôi mặc quần dài ngồi lên giường mình.
Trong ký túc xá có người trêu chọc, anh ta liền nói:
"Tiết Thanh Ngọc sạch sẽ, đâu có giống như lũ tụi bây?"
Tôi rất vui.
Anh ta nói tôi sạch sẽ, không nói tôi ẻo lả.
Không giống như mấy đứa con trai cùng phòng thời cấp hai, cấp ba, cứ bóp giọng bắt chước cách tôi nói chuyện.
Cũng sẽ không chặn tôi trong nhà vệ sinh, nói muốn xem thử tôi có giống họ hay không.
"Tiết Thanh Ngọc là đàn ông à? Tao không tin, cho tao xem cái nào!"
Tôi gh/ét những điều đó...
Thực ra, sau khi lên đại học, tôi đã cố tình thay đổi rất nhiều thói quen.
Tôi không còn cầm que đan tự đan áo len nữa.
Không còn bôi kem dưỡng da thơm nức lên mặt.
Tôi thậm chí còn mặt dày xin Tô Cảnh Thiên dạy tôi chơi bóng rổ.
Chịu đựng những giọt mồ hôi trên trán chảy dọc xuống má, len lỏi vào trong chiếc áo thi đấu rộng thùng thình.
Tôi muốn có một khởi đầu mới...
Ở đây không ai quen biết tôi, không ai từng nghe thấy biệt danh ẻo lả của tôi.
Không ai từng chứng kiến dáng vẻ thảm hại khi tôi r/un r/ẩy bị chặn trong nhà vệ sinh.
Tôi muốn ngụy trang bản thân thành một người giống như bọn họ.
Mặc dù tôi vẫn không thích mùi mồ hôi trên người...
Tôi tắm rửa, giặt giũ, luôn là đứa chăm chỉ nhất phòng.
Thỉnh thoảng Tô Cảnh Thiên lại ném quần áo của anh ta vào chậu của tôi.
Ban đầu tôi không muốn giặt.
Nhíu mày đứng bên giường anh ta, hồi lâu không động đậy.
Tô Cảnh Thiên bật cười: "Keo kiệt! Tao để không cho mày sai khiến à? Điện thoại cho mày chơi đấy!"
Tôi hí hửng bê chậu đi ra khu giặt giũ.
Năm 03, điện thoại di động đối với tôi vẫn là món đồ xa xỉ.
Chiếc Nokia 6600 trong tay Tô Cảnh Thiên có giá hơn 4000 tệ, đó là phí sinh hoạt cả năm của tôi...
Kể từ đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tô Cảnh Thiên càng thêm khăng khít.
Ban ngày chúng tôi cùng nhau lên lớp, tối đến tắt đèn lại chui chung vào chăn xem điện thoại.
Thời đó phim Người Trong Giang Hồ khá nổi, anh ta rất trẻ con bắt tôi gọi anh ta là đại ca.
"Anh em ở trong tim, sau này đại ca bảo kê cho mày, thế nào?"
Thực ra, Tô Cảnh Thiên đúng là một người đại ca rất có trách nhiệm.
Con nhà giàu hiểu biết rộng, biết nhiều thứ.
Anh ta lại không hề coi thường tôi.
Những sự phồn hoa mà tôi chưa từng nghe thấy, qua lời kể của anh ta lại trở nên vô cùng sống động.
"Đợi cuối tuần đi, tao dẫn mày trốn ra ngoài xem đua xe."
"Vé đắt lắm phải không?"
"Không cần vé! Xe của đại ca mày đang nằm phủ bụi trong gara kìa, đúng lúc mang ra phơi nắng!"
Mắt tôi sáng rực lên.
Anh ta cúi đầu cười càng rạng rỡ hơn.
"Muốn học không? Tao dạy cho!"
"Ừ!"
Lúc đó tôi còn trẻ, luôn nghĩ rằng những ngày tháng này sẽ mãi không đổi thay.
Những tháng ngày tươi đẹp như thế, có lẽ, có thể đồng hành cùng tôi đến tận già.
Mọi biến cố bắt đầu xảy ra sau khi khai giảng năm ba.
Một buổi tối nọ sau khi tan học, Tô Cảnh Thiên không nói không rằng kéo tôi ra khỏi trường.
Gió đêm thổi hiu hiu, hai người đi dạo trên con đường ở ngoại ô suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Thấy sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá, tôi cẩn thận níu lấy vạt áo anh ta.
"Tô Cảnh Thiên, chúng ta về thôi, ký túc xá sắp đóng cửa rồi."
Anh ta không nói gì.
Đôi mắt đen láy chằm chằm nhìn tôi: "Hôm nay không về nữa."
"Hả?"
"Chúng ta đến khách sạn đi, mày uống với tao vài ly."
...
Tôi không biết uống rư/ợu.
Nhưng tôi không nói.
Cả ngày hôm nay tâm trạng anh ta đều rất lạ, tôi nhìn ra được.