Tôi đã lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nay, muốn trả th/ù hắn... từng là động lực lớn nhất của tôi.
Thế nhưng, kẻ đạo đức giả không biết bao nhiêu lần lén lút đến trước m/ộ A Ngọc tặng hoa ấy, lại đã sớm lâm b/ệnh qu/a đ/ời rồi...
Hắn không biết đã phát đi/ên vì chuyện gì, phóng hỏa th/iêu rụi biệt thự của cha hắn và nhân tình.
Hai người... đàn ông đó, đã ch*t cùng nhau trong biệt thự.
Khi bị bắt, Tô Cảnh Thiên trông như kẻ đi/ên dại, vừa gào thét cha hắn gh/ê t/ởm, vừa nói rất nhớ A Ngọc.
Hắn nói, hắn đã hại A Ngọc, cả hai đời...
Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh vị tân vương Bắc Địa kia.
Nhưng mà, không quan trọng nữa rồi.
Tháng thứ bảy sau khi bị giam giữ, hắn phát b/ệnh tim và ch*t trong tù.
Tôi ngước mắt nhìn lên, mặt trời đã lặn.
Tôi đặt hoa trước m/ộ, vươn tay lau đi bức ảnh của A Ngọc.
"A Ngọc, mình lại không thể nhìn thấy dáng vẻ đầu bạc trắng của cậu rồi, hèn chi loài hoa Ông Chồng Trắng này, còn gọi là hoa Nại Hà... Nại hà, nại hà (đành chịu thôi, đành chịu thôi)..."
Khi về đến nhà, trời đã tối mịt.
Tôi nhẹ nhàng nằm xuống chiếc ghế mây ấy.
Lần đầu tiên, toàn thân nhẹ nhõm, không còn vướng bận, chậm rãi nhắm mắt lại.
Cơn đ/au âm ỉ ở tim ngày càng rõ rệt.
Nhưng tôi không hề sợ hãi chút nào.
A Ngọc của tôi ơi, chúng mình làm lại từ đầu nhé?
Tôi sẽ làm tốt hơn, sẽ tìm thấy cậu nhanh hơn!
Tôi vẫn yêu cậu, hàng ngàn hàng vạn lần!
(Hết)