Thực ra ngay cả bản thân tôi cũng không ngờ rằng mình lại có thể nhanh chóng đón nhận một người khác đến vậy.
Lúc trước, Hạ Dịch Khoan ra nước ngoài chưa đầy nửa năm, tôi đã nhảy việc đến Nam Kinh.
Để tiện đi lại, tôi thuê một căn hộ gần công ty.
Cũng chính ở đó, tôi quen biết Trình Kế Bách.
Mấy ngày đầu mới chuyển đến, mọi thứ rối tinh rối m/ù, tôi cầm nhầm bưu kiện ở trạm trung chuyển.
Đến nửa đêm dọn đồ mới phát hiện ra thì trạm đã tan làm.
Nhìn dòng chữ 【Thủy hải sản tươi sống】 to đùng trên thùng hàng.
Tôi đành đá/nh liều gõ cửa nhà hàng xóm.
"Cạch" một tiếng, cửa mở.
đ/ập vào mắt tôi là hơi nước mờ ảo mang theo mùi hương thanh mát, cùng với cơ bụng sáu múi rõ nét.
Trình Kế Bách rõ ràng vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông.
Cú sốc nhan sắc bất ngờ này khiến tôi mất luôn khả năng ngôn ngữ.
"Chào anh, tôi là bưu kiện nhà bên, đến gửi lại cho hàng xóm mới."
Động tác lau tóc của người đàn ông khựng lại.
Anh ta chống một tay lên khung cửa, nheo mắt nhìn tôi.
Đầu óc tôi hoàn toàn chập mạch, vì quá vội vàng muốn chữa ch/áy mà lưỡi cứ líu cả lại:
"Kh-không phải, tôi là hàng xóm mới nhà bên, đến gửi lại cho anh... cơ bụng."
"......"
Cả hành lang chìm vào tĩnh lặng.
Tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
Ước gì có thể cắn đ/ứt lưỡi mình ngay lúc đó.
"Bưu kiện, là bưu kiện..." Tôi giơ thùng hàng trong tay lên, che đi khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói vọng ra từ sau thùng giấy: "Xin lỗi, tôi cầm nhầm bưu kiện của anh... đến trả lại đây..."
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ:
"Chắc chắn là bưu kiện, không phải cơ bụng chứ?"
Tôi nhắm mắt, gật đầu như bổ củi.
"Chắc chắn."
Người đàn ông đưa tay nhận lấy thùng hàng, trong lồng ngựk phát ra một tiếng cười trầm thấp.
"Vậy bưu kiện tôi giữ. Còn hàng xóm mới..."
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu chậm rãi:
"Đêm đã muộn, khuyên em nên quay về đường cũ, nghỉ ngơi sớm đi."
"......"
Vì sự cố dở khóc dở cười ngày hôm đó.
Suốt một thời gian dài sau đó.
Mỗi khi ra ngoài, tôi đều cố tình tránh mặt anh ta.
Nhưng dần dần, tôi phát hiện quỹ đạo sống của chúng tôi trùng khớp đến lạ kỳ.
Sáng ngày làm việc, m/ua cà phê ở cùng một cửa hàng tiện lợi.
Chiều thứ Sáu tan làm, lấy đồ ở cùng một tiệm giặt khô.
Thậm chí công ty chúng tôi làm việc cũng cùng nằm trong một khu văn phòng.
Và ngay lúc này đây.
Hai chúng tôi đang ngồi xổm bên bồn hoa của khu chung cư, tay cầm cùng một loại pate mèo, trân trối nhìn một con mèo mướp đang ăn ngấu nghiến.
"Thì ra bình thường em cũng cho nó ăn à?" Anh ta ngồi xổm dưới đất hỏi.
Tôi "Ừ" một tiếng.
Nhìn cái hộp đã bị li/ếm sạch bóng.
Trình Kế Bách đứng dậy, nhìn xuống "cục bông mướp" trên mặt đất, giọng điệu bình thản:
"Xem ra chúng ta cần lập lịch trình rồi, nó hơi thừa cân đấy."
"......"
Anh ta hôm nay mặc một chiếc áo bó sát thấm hút mồ hôi, rõ ràng là chuẩn bị chạy bộ đêm.
Lớp vải mỏng dính sát vào cơ thể, đường nét cơ bụng đầy thu hút.
Đầu óc tôi không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng đêm hôm đó...
Da mặt nóng ran, tôi vô thức lùi lại mấy bước.
"À, đúng là b/éo thật." Tôi siết ch/ặt quai túi, định chuồn lẹ.
"Vậy từ nay thứ Hai, Tư, Sáu, Chủ nhật là phần của anh, thứ Ba, Năm, Bảy là của em."
Vừa xoay người, phía sau đã truyền đến giọng nói trong trẻo của người đàn ông:
"Đi nhanh thế làm gì?"
"Trốn anh à?"
Sống lưng tôi cứng đờ, phanh gấp lại, quay người cười gượng hai tiếng:
"Đâu có?"
"Mọi người đều là hàng xóm, tôi trốn anh làm gì?"
Đã nói đến nước này, tôi đành phải giảm tốc độ, đi cùng anh ta một đoạn.
Gió đêm lùa qua tán cây, ánh đèn đường kéo bóng chúng tôi dài ra, chập chờn sáng tối.
Không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tôi hắng giọng, chủ động khơi chuyện:
"Cũng cuối tháng mười rồi, mà thời tiết vẫn nóng gh/ê nhỉ."
"Ừ."
"Hơn nữa đồ ship, hàng đông lạnh các thứ, rời đ/á ra chắc cũng nhanh hỏng lắm ha."
"Em muốn nói gì?" Trình Kế Bách nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi chột dạ nhìn đi chỗ khác: "Hôm đó quên không hỏi, hôm ấy vì tôi mà làm chậm trễ lâu như vậy mới gửi được cho anh, thùng đồ tươi sống đó... không hỏng chứ?"
Trình Kế Bách thu hồi tầm mắt, giọng điệu nhạt nhẽo.
"Thiu rồi."
Tim tôi thót một cái:
"Hả?"
"Thật sự xin lỗi, bao nhiêu tiền, tôi đền cho anh."
Anh ta thậm chí không buồn chớp mắt:
"Không m/ua được, cũng không biết bao nhiêu tiền, là đồ nhà bạn tự sản xuất không b/án ra ngoài."
Tôi nghẹn họng.
Một lúc sau, tôi lôi ra câu xã giao kinh điển đó.
Thử thăm dò khách sáo một câu:
"Ra vậy... hay là hôm nào, hôm nào tôi mời anh bữa cơm coi như tạ lỗi nhé?"
Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch, thuận nước đẩy thuyền:
"Được."
"......"
Cuối tuần vài ngày sau đó.