Những ngày tiếp theo, luật sư liên tục gọi điện cho tôi, thông báo rằng Thẩm Nam Thanh từ chối giao tiếp. Bố mẹ chồng cũng gọi điện hỏi tôi rốt cuộc Thẩm Nam Thanh đã xảy ra chuyện gì, tại sao sau khi trở về nhà, anh ta cứ ôm khư khư món đồ chơi nhồi bông đó mà ngây dại.

Tôi nói với họ rằng tôi và Thẩm Nam Thanh đã chuẩn bị ly hôn. Còn lý do vì sao, hãy để họ tự đi hỏi anh ta.

Tôi vốn nghĩ mình chỉ có thể thông qua kiện tụng để ly hôn, nào ngờ chỉ mới trôi qua một tháng, tôi đã bất ngờ nhận được một cuộc gọi.

Cuộc gọi từ đồn cảnh sát.

“Có phải bà Trần Nhiên không ạ?”

“Chồng bà, ông Thẩm Nam Thanh, vào đêm khuya đã đột nhiên phát đi/ên, phóng hỏa đ/ốt nhà, kéo theo cả bố mẹ ông ta cũng bị th/iêu ch*t!”

Giọng nói ở đầu dây bên kia khiến tôi sững sờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Thẩm Nam Thanh lại kết thúc cuộc đời theo cách như vậy.

Họ nói với tôi rằng, mấy tháng nay Thẩm Nam Thanh đã sớm phát đi/ên rồi. Chỉ cần có người chạm vào món đồ chơi nhồi bông đó, anh ta sẽ trở nên đi/ên lo/ạn. Công ty vì sợ Thẩm Nam Thanh gây chuyện nên đã bồi thường một khoản tiền rồi sa thải anh ta. Bố mẹ chồng chỉ còn cách ở nhà chăm sóc anh ta.

Cả khu chung cư ai cũng biết Thẩm Nam Thanh là kẻ đi/ên. Giờ đây, việc anh ta phóng hỏa đ/ốt cả nhà khiến ai nấy đều cho là điều dễ hiểu.

Còn tôi, người vẫn chưa chính thức ly hôn với Thẩm Nam Thanh, lại nghiễm nhiên trở thành người thừa kế toàn bộ di sản của nhà họ Thẩm.

“Nhiên Nhiên, đi đi con! Kiếp nạn của con đã qua rồi, sau này cuộc đời con sẽ rất tốt đẹp!” Bà nội vỗ vai tôi, nhìn tôi nhẹ nhàng nói.

Tôi làm theo lời bà, trở về ngôi nhà vốn thuộc về tôi và Thẩm Nam Thanh. Căn nhà này đã sớm bị ngọn lửa th/iêu rụi, tan hoang không còn hình th/ù gì nữa. Tôi thuê người chuyên nghiệp đến lo hậu sự, an táng cho cả gia đình họ, sau đó ủy thác cho môi giới b/án căn nhà này với một cái giá rất thấp.

Cầm số tiền di sản của Thẩm Nam Thanh và tiền b/án nhà, tôi trở về làng. Với số tiền này, tôi hoàn toàn không cần phải vất vả tìm việc bên ngoài nữa, có thể sống một cuộc đời bình yên ở quê và phụng dưỡng bà nội đến già.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm