“Còn dẫn theo một thằng đàn ông tới, chẳng biết qu/an h/ệ thế nào, đứng đó mặt mày dữ dằn, lúc nãy còn đe dọa đòi chụp ảnh chúng tôi nữa, nhìn qua là biết không phải hạng người tốt lành gì.”

Cô ta hạ thấp giọng.

“Loại khách này ăn mặc cũng bần hàn, tôi sợ cô ta đến để ăn vạ, ngài phải làm chủ cho chúng tôi đấy.”

Đồng nghiệp của cô ta phụ họa theo.

“Đúng đấy quản lý Lý, chúng tôi làm việc ở trung tâm thương mại này hai năm rồi, chưa từng đỏ mặt với khách bao giờ, hôm nay là quá đáng lắm rồi, nếu ngài không quản, sau này ai còn dám tiêu dùng ở tiệm chúng tôi nữa?”

Quản lý Lý nhíu mày nhìn tôi một cái, không nói gì.

Cô thợ trang điểm giơ điện thoại lên, trên màn hình là bức ảnh chụp lén tôi đăng trên mạng xã hội.

“Bằng chứng tôi giữ cả đây, quản lý Lý ngài xem thế này có ra thể thống gì không?”

Đồng nghiệp của cô ta đứng bên cạnh khoanh tay trước ngựk.

“Đúng đấy, loại người như cô ta nên đưa vào danh sách đen của trung tâm thương mại, tránh để sau này đi hại các cửa hàng khác.”

Tôi dừng quay phim, nhìn vị quản lý Lý mà vài ngày trước tôi vừa mới gặp.

“Quản lý Lý, đây chính là thái độ phục vụ của nhân viên dưới quyền ông sao?”

Quản lý Lý nhìn thấy tôi thì ngẩn người một lúc, vẫn lên tiếng.

“Mời cô gái này bổ sung đủ số tiền, cửa hàng chúng tôi sẽ không truy c/ứu nữa.”

Cô thợ trang điểm vênh mặt lên.

“Nghe thấy chưa? Một ngàn tệ tiền lì xì bổ sung vào rồi mau cút đi, đừng ở đây làm mất mặt x/ấu hổ nữa.”

Đồng nghiệp của cô ta cũng cười mỉa mai.

“Ôi chao, người ta có khi còn muốn giãy giụa thêm tí nữa ấy chứ, dù sao cũng là ngày hạnh phúc nhất mà, đi nhanh quá thì tiếc lắm.”

Cô thợ trang điểm đảo mắt.

“Tôi thấy là ngày mất mặt nhất thì có, trang điểm thôi mà cũng muốn quỵt n/ợ, vậy mà còn mặt mũi chất vấn thái độ phục vụ của chúng tôi.”

Tiếng xì xào bàn tán của đám đông vây xem càng lúc càng lớn.

“Con nhỏ này mặt dày thật, quản lý đến rồi mà vẫn không chịu nhận n/ợ.”

“Đúng đấy, thợ trang điểm người ta cũng vất vả, c/òng lưng trang điểm nửa ngày, cô ta còn muốn ăn quỵt.”

“Nhìn ông chồng cô ta kìa, đứng cạnh như cái cọc gỗ, đến một câu cũng không dám nói, đúng là đồ vô dụng.”

Tôi nhìn vị quản lý đang chột dạ không dám nhìn thẳng vào mình, hiểu ngay là ông ta muốn đổ oan cho tôi để kết thúc chuyện này, như vậy sẽ không phải chịu trách nhiệm quản lý nhân viên lỏng lẻo.

Quả nhiên đầu óc ngắn hạn, trách sao chỉ làm được cái chức quản lý quèn.

Đúng lúc để tôi nhân cơ hội này tóm gọn những kẻ sâu mọt thường ngày không lộ mặt này.

Thấy tôi và Tô Lân không nói gì, bà cô nọ gào lên như sấm rền.

“Nếu tôi là mẹ nó, tôi đã lôi nó về nhà từ lâu rồi, không mất mặt nổi! Con gái con lứa, ra ngoài đường mà đến chút thể diện cũng không cần, sau này sao mà lấy chồng?”

Một tên tóc vàng đứng cạnh lên tiếng với giọng điệu cợt nhả.

“Lấy chồng? Nhìn cái bộ dạng đó của nó, lấy được chồng đã là may lắm rồi, vớ phải loại bạn gái chuyên quỵt n/ợ thế này, thằng kia đúng là xui xẻo tám đời.”

Cô nữ streamer kia chĩa camera vào mặt tôi.

“Mọi người thấy chưa? Đây chính là loại phụ nữ quỵt n/ợ trên mạng đó, trang điểm xong không trả tiền, chồng cũng là đồ hèn nhát, từ đầu đến cuối không dám hé răng nửa lời.”

Tô Lân tức đến mức nắm ch/ặt tay, phản bác lại.

“Các người, m/ù hết rồi à? Đàn ông đàn bà còn không phân biệt được.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

“Đây là bạn thân của tôi, các người từng thấy thằng con trai nào có yết hầu không rõ ràng như vậy chưa?”

Mọi người nghe lời tôi nói thì cười ha hả.

“Ha ha ha, cô nói đúng, bạn thân là nam thì cũng là bạn thân thôi!”

“Giới trẻ bây giờ, tìm cớ cũng thanh tao thoát tục thật.”

Tên tóc vàng tiến lên một bước, ánh mắt dính dính đầy vẻ bi/ến th/ái.

“Chậc, thời buổi này, mặt búng ra sữa thì cứ nhận là mặt búng ra sữa, còn bày đặt nói là bạn thân, nhìn cái dáng người cao lớn với quả đầu đinh này, có đứa con gái nào như thế không?”

Người bên cạnh cười đầy vẻ đồi bại.

“Yết hầu không rõ, chưa chắc là chưa phát triển, cởi ra xem thử không phải là biết ngay sao?”

Tiếng cười đùa nổi lên bốn phía.

Cô nữ streamer đang cầm điện thoại sáng mắt lên, ống kính chĩa thẳng vào ngựk Tô Lân.

“Mọi người ơi, có tranh cãi rồi đây này! Người bạn thân này rốt cuộc là nam hay nữ? Chúng ta đến kiểm chứng tại chỗ nhé!”

Tên tóc vàng nhân đà đó giơ tay ra, định sờ vào ngựk Tô Lân.

Tô Lân né người sang một bên, nắm đ/ấm đã ngứa ngáy không chịu nổi.

Tên tóc vàng không sờ được, trái lại càng hăng m/áu hơn.

“Né cái gì mà né? Có phải chột dạ rồi không? Là nam hay nữ thì cho chúng ta xem đi, có mất miếng th!t nào đâu.”

Có người cười hì hì phụ họa.

“Đúng đúng, để chúng tôi giám định xem, nếu là nữ thì chúng tôi xin lỗi cô!”

Tôi cuối cùng không nhịn được nữa, đứng chắn trước mặt Tô Lân.

“Các người có biết mình đang có hành vi quấy rối tình dục không? Chúng tôi ra tay là tự vệ đấy nhé!”

Tô Lân tập gym quanh năm, tên tóc vàng này tự tìm chỗ ch*t, tôi cũng chẳng có nghĩa vụ phải ngăn cản.

Tên tóc vàng lại đưa tay định sờ vào người tôi.

“Không cho tao sờ nó thì tao sờ mày? Không cho sờ nghĩa là hai đứa chúng mày đang làm chuyện mờ ám, còn dám đe dọa tao à?”

Lời còn chưa dứt, tay Tô Lân đã túm lấy cổ áo hắn.

Tên tóc vàng bị cô ấy nhấc bổng lên bằng một tay, tức khắc vừa hoảng vừa gi/ận.

“Mày đụng vào tao thử xem? Tao kiện mày tội cố ý gây thương tích, cả hai đứa chúng mày không chạy thoát đâu!”

Tô Lân mím môi nhìn tôi do dự một chút.

Tên tóc vàng nhân cơ hội dùng cả tay chân giãy giụa thoát ra, ngã nhào xuống đất.

Đám đông vây xem bị dọa sợ.

“đá/nh người rồi! đá/nh người rồi!”

“Mau kéo cô ta ra đi!”

Cô nữ streamer lập tức giơ điện thoại nói.

“Mọi người thấy chưa? Thằng này công khai h/ành h/ung đấy!”

Tên tóc vàng ôm lấy sau gáy.

“đá/nh người! Nó đá/nh tao! Các người đều thấy cả rồi đúng không! Tao phải báo cảnh sát!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Khỉ báo tang Chương 13
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu bắt tôi đi đám cưới thanh mai trúc mã thay anh ta, anh ta lại đến cướp dâu, tôi nổi điên giết sạch

Chương 7
Giới thiệu: Vị hôn phu của Lâm Ngữ Hoa là Cố Tắc Xuyên đã công khai cướp dâu tại hôn lễ của thanh mai trúc mã, bỏ mặc cô một mình đối mặt với sự sỉ nhục. Cô quyết đoán liên thủ với chú rể bị cướp dâu là Tống Hãn Minh, không chỉ đăng ký kết hôn ngay trong ngày mà còn vạch trần sự phản bội suốt 3 năm qua của Cố Tắc Xuyên. Đối mặt với sự khiêu khích và bôi nhọ của Bạch Mạn, cô dựa vào bằng chứng cùng sự bảo chứng cấp quốc gia để phản kích hoàn hảo, cuối cùng khiến cặp đôi tra nam tiện nữ phải trả giá đắt. Đây là bộ truyện sảng văn về nữ chính tỉnh táo độc lập, tự tay xé nát trà xanh và gã đàn ông ngoại tình, nhịp điệu nhanh gọn, tình tiết lật ngược liên tục.
Báo thù
Hiện đại
0