Vào ngày cưới của thanh mai trúc mã với vị hôn phu, anh ta c/ầu x/in tôi đi dự đám cưới thay mình.

Tôi tưởng anh ta muốn tránh hiềm nghi nên lập tức đồng ý.

Thế nhưng khi hôn lễ bắt đầu, cô dâu vẫn mãi không xuất hiện.

Tôi theo phản xạ rút điện thoại định nhắn tin cho vị hôn phu Cố Tắc Xuyên.

Đột nhiên, cánh cổng lớn bị một chiếc siêu xe màu hồng tông văng, thân xe treo băng rôn ghi chữ:【Cư/ớp dâu】.

Cửa xe mở ra, người bước xuống lại chính là Cố Tắc Xuyên đang mặc bộ vest chú rể.

Tay tôi đang gõ phím khựng lại, có chút không tin vào mắt mình.

Giây tiếp theo, thanh mai của anh ta là Bạch Mạn mặc váy cưới chạy ra, lao thẳng vào lòng Cố Tắc Xuyên.

“Anh Xuyên, em cứ tưởng anh không cần em nữa, em không muốn gả cho cái tên công tử bột đó đâu, em đi theo anh!”

“Mạn Mạn chịu khổ rồi, anh chính là đến để cư/ớp dâu đây!”

Cả hai cùng lên xe, trước khi đi còn ngông cuồ/ng bấm còi inh ỏi.

“Cái thứ hôn nhân sắp đặt ch*t ti/ệt! Chúng ta là tự do!”

Trong không khí còn vương lại mùi khói xe, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

Ai mà không biết tôi và Cố Tắc Xuyên chỉ mới tổ chức tiệc đính hôn ba ngày trước.

Tôi cảm thấy m/áu trong người như bị rút cạn, sự tủi nh/ục ê chề khiến tôi suýt ngã quỵ.

Đột nhiên, cánh tay tôi được một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy vững vàng, đó chính là chú rể ngày hôm nay, Tống Hãn Minh.

“Lâm Ngữ Hoa, vị hôn phu của cô đã cư/ớp mất vị hôn thê của tôi.”

“Gạn đục khơi trong, giờ thì cặn bã đã đi rồi, hay là hai ta ghép lại thành tinh hoa nhé?”

......

Tôi chưa kịp phản ứng lại ý của anh ta.

Điện thoại đột ngột rung lên vì một tin nhắn không đúng lúc.

【Vợ yêu, em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ là đi/ên cùng Mạn Mạn một lần thôi, ngày mai sẽ về nhà, yêu em.】

Là tin nhắn của Cố Tắc Xuyên, còn đính kèm video hai người họ đua xe.

Trong video, cả hai cười đùa phóng khoáng, kết thúc còn có câu nói của Bạch Mạn: “Anh Xuyên! Em yêu anh!”

Tôi không nhịn được mà buồn nôn, trực tiếp nhét điện thoại vào túi.

Sau đó, tôi nhìn người đàn ông được mệnh danh là con trai út của tỷ phú thành phố A trước mặt, rồi đưa tay ra.

“Chào anh, chúc mừng đám cưới, là chúng ta.”

Ánh mắt Tống Hãn Minh sáng rực lên, bàn tay to lớn bao trọn lấy tay tôi.

“Chào em, anh sẽ tổ chức lại hôn lễ cho chúng ta, em muốn định vào ngày nào?”

Tôi nhẩm tính ngày tháng, rồi chốt lại.

“Nửa tháng sau, ngày Thất Tịch, ngày lành.”

“Không vấn đề gì, chúc mừng tân hôn trước nhé.”

Phòng tiệc yên tĩnh đến đ/áng s/ợ, khách khứa đều bối rối nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Mọi người, có tình huống bất ngờ, hôn lễ của tôi sẽ được tổ chức lại vào ngày Thất Tịch nửa tháng sau, lúc đó rất mong mọi người đến chung vui!”

Tống Hãn Minh cầm micro, không hề có chút lúng túng nào vì bị cư/ớp dâu, chỉ có niềm vui sướng khi sắp có vợ.

Đợi đám đông tan đi, trong phòng tiệc chỉ còn lại tôi và Tống Hãn Minh.

“Khả năng chấp nhận của anh tốt thật đấy.” Tôi không nhịn được trêu chọc.

Anh ta sững người, nụ cười càng sâu hơn.

“Hôn nhân sắp đặt sao bằng chúng ta tình nguyện bên nhau được.”

Tôi cũng mỉm cười.

“Cho tôi chút thời gian xử lý việc riêng.”

Anh ta không nói gì, khẽ gật đầu.

Rời khỏi đó, tôi lái chiếc siêu xe màu xanh cùng loại với chiếc Cố Tắc Xuyên dùng để cư/ớp dâu, phóng thẳng về nhà.

Chiếc siêu xe màu hồng dưới lầu vẫn chưa quay lại.

Tôi bước nhanh lên lầu, vào nhà, lật tìm chiếc máy tính Cố Tắc Xuyên để lại.

Vừa mở ra, hình nền đã là bóng lưng của một nam một nữ đang ôm nhau.

Chính là Cố Tắc Xuyên và Bạch Mạn.

Tôi không khỏi tự giễu cười một tiếng.

Trước kia tôi cũng từng đòi đổi ảnh đại diện đôi, hình nền đôi, nhưng đều bị anh ta từ chối với lý do bất tiện cho công việc.

Lúc trước tôi không hiểu điều này liên quan gì đến công việc, giờ xem ra là vì những thứ đó đã có người chiếm chỗ rồi.

Tay tôi không ngừng lật mở, tất cả các phần mềm và thư mục hiện có đều xem qua một lượt.

Cuối cùng, đầu mối của sự việc cũng bị tôi tìm thấy.

Hai người họ từng là mối tình đầu của nhau từ thời cấp ba.

Cho đến khi Bạch Mạn ra nước ngoài vì chuyện gia đình, cả hai mất liên lạc.

Đến đại học, tôi và Cố Tắc Xuyên tình cờ đến với nhau, suốt mười năm nay, anh ta chưa từng nhắc đến mối tình đầu này.

Mà hai người họ nối lại tình xưa lại chính là từ ba năm trước.

Đó là lần đầu tiên tôi và Cố Tắc Xuyên cãi nhau, vì anh ta quên mất sinh nhật tôi.

Tôi nhớ ngày hôm đó đến tận khuya, Cố Tắc Xuyên mới ướt sũng vì mưa trở về, tay xách theo chiếc bánh kem hơi méo mó.

Anh ta quỳ dưới chân tôi, giọng điệu vô cùng thành kính.

“Hoa Hoa, xin lỗi em, anh bận quá nên quên mất, anh đáng ch*t, em đừng gi/ận nữa, đừng làm hại sức khỏe bản thân.”

“Anh m/ua cho em chiếc bánh kem dâu em thích nhất đây, là của tiệm ở ngoại ô đó.”

Nhìn dáng vẻ chật vật của anh ta, lòng tôi hoàn toàn mềm nhũn.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ người đàn ông này ít nhất cũng có thái độ như vậy, thế là đáng rồi.

Hóa ra anh ta chỉ là biết Bạch Mạn sắp về, nên cả ngày hôm đó bận chuẩn bị tiệc đón gió cho Bạch Mạn.

Thậm chí chiếc bánh kem đó cũng là bánh Bạch Mạn trả lại.

Tôi tiếp tục lật xem thư mục anh ta đặt tên là 【Với Mạn Mạn】.

Ba năm nay, mỗi lần tôi và Cố Tắc Xuyên cãi nhau, anh ta đều tìm đến Bạch Mạn.

Khi họ đi công viên giải trí, tôi đang ở nhà dọn dẹp những mảnh vỡ của chiếc cốc tôi làm rơi vì cãi vã.

Khi họ đi check-in tại những nhà hàng Tây nổi tiếng, tôi đang cố chịu đựng đ/au bụng kinh để gọi điện cho bố mẹ anh ta nói rằng chúng tôi vẫn rất tốt.

Từng việc từng việc một, giống như những mảnh ghép, khớp hoàn toàn với nhau.

Thảo nào Cố Tắc Xuyên cứ thỉnh thoảng lại nói một câu: “Lâm Ngữ Hoa, em thay đổi rồi.”

Không phải tôi thay đổi, mà là vì anh ta đã có người để so sánh.

Suốt cả đêm, tôi xem hết ba năm lãng mạn của Cố Tắc Xuyên và Bạch Mạn.

Cánh cửa phòng vang lên tiếng “tít”, Cố Tắc Xuyên rón rén đi vào.

Nhìn thấy tôi đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, anh ta gi/ật b/ắn mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
8 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm