Khi hắn đến Cố gia, vẫn là dáng vẻ của một công tử thế gia, lễ nghi chu toàn, lời lẽ khẩn khoản.
Cha ta ngồi ở ghế trên, không bảo hắn đứng dậy.
Ôn Hoài Cẩn quỳ rất lâu, mới được phép vào hậu viện gặp ta.
Ta đang ngồi dưới hiên uống th/uốc.
Th/uốc là do Tạ Lâm Xuyên đưa, đắng đến mức khiến đầu lưỡi tê dại.
Khi Ôn Hoài Cẩn bước vào, ta không đặt bát th/uốc xuống.
Hắn nhìn đầu gối ta, giọng điệu có phần dịu lại.
"Mẹ không còn gi/ận nữa. Nàng theo ta về đi, chìa khoá quản gia vẫn là của nàng."
Ta uống cạn ngụm th/uốc cuối cùng.
"Đại tẩu thế nào rồi?"
Thần sắc Ôn Hoài Cẩn khẽ động.
"Nàng ấy có th/ai rồi."
Ta ngước mắt.
Hắn nói tiếp: "Đại phu nói, tháng tuổi khớp với nhau. Chắc chắn là giọt m/áu đại ca để lại. Ôn gia chuẩn bị tổ chức lễ nhận tự, đến lúc đó cần nàng với tư cách chủ mẫu đứng ra chủ trì."
Cuối cùng hắn cũng nói ra.
Muốn ta chủ trì.
Kiếp trước cũng vậy.
Tần Sơ Nguyệt ôm đứa trẻ khóc, nói đại phòng thật đáng thương. Ôn lão phu nhân bảo ta tự tay bế đứa trẻ vào từ đường, nói như vậy mới thể hiện được sự rộng lượng của nhị phòng.
Ta bế đứa trẻ đó vào gia phả, cũng đồng thời tự đẩy mình vào hai mươi năm còn lại ở phòng bên.
Ta hỏi Ôn Hoài Cẩn: "Huynh chắc chắn là m/áu mủ của đại ca?"
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ không vui.
"Loại chuyện này đừng nói bậy."
Ta đặt bát th/uốc xuống.
"Ta có thể chủ trì."
Thần sắc Ôn Hoài Cẩn dịu lại.
"Minh Đường, nàng sớm nên như vậy mới phải. Sơ Nguyệt không nơi nương tựa, đứa trẻ lại là giọt m/áu duy nhất của đại ca, nếu nàng chịu bao dung cho nàng ấy, Ôn gia sẽ không bạc đãi nàng."
Ta nhìn chậu hải đường sắp tàn dưới hiên.
"Lễ nhận tự phải làm cho thể diện một chút."
Hắn gật đầu.
"Tất nhiên."
"Tộc lão phải mời đủ, quan mai phải có mặt. Sản nghiệp đại phòng sau này phải sang tên cho đứa trẻ, cũng nên mời Đại Lý Tự đến làm chứng, tránh để án cũ dây dưa không rõ ràng."
Ôn Hoài Cẩn nhíu mày.
"Tại sao phải mời Đại Lý Tự?"
"Tạ thiếu khanh vốn đang điều tra án cũ của đại ca." Ta nhìn hắn, "Nhị gia không mời, hắn cũng sẽ đến. Chi bằng chủ động một chút, đỡ để người ngoài nói Ôn gia che đậy."
Hắn im lặng một lúc.
"Nàng nghĩ chu đáo thật."
Ta khẽ cười.
"Ta hiện giờ là chủ mẫu Ôn gia, đương nhiên phải tính toán thể diện cho Ôn gia."
Ôn Hoài Cẩn nghe thấy câu này, sắc mặt tốt hơn nhiều.
Trên đường về Ôn gia, hắn ngồi đối diện ta, mấy lần muốn nói lại thôi.
Khi sắp đến cửa phủ, hắn bỗng nói: "Sơ Nguyệt gần đây tâm trạng không tốt, nàng đừng kích động nàng ấy nữa."
Ta vén rèm nhìn ra bên ngoài.
Trước cửa Ôn phủ đã treo lụa đỏ.
Vì một cái gọi là di phúc tử, bọn họ thậm chí dùng cả lụa đỏ.
Ta buông rèm.
"Nhị gia yên tâm."
Tần Sơ Nguyệt đợi ta ở chính viện.
Nàng hiện được Ôn lão phu nhân cho phép tạm ở đông sương, nói là người mang th/ai không nên ở một mình.
Khi ta bước vào viện, nàng đang tựa trên giường mềm, bên cạnh có nha hoàn bưng th/uốc an th/ai.
Nàng nhìn thấy ta, khẽ cười.
"Em dâu về rồi."
Ta gật đầu.
"Đại tẩu có th/ai, sao còn đến viện của ta?"
Nàng cúi đầu xoa xoa bụng dưới.
"Mẹ nói, trước lễ nhận tự, ta ở đây là ổn thoả nhất. Cô là chủ mẫu, có cô trông nom, người ngoài cũng không nói ra nói vào được."
Ta nhìn bàn tay nàng đặt trên bụng.
Kiếp trước nàng cũng ngồi ở chính viện của ta như thế này.
Khi đó ta tự tay bưng th/uốc, tự tay trải đệm, thậm chí tự tay kh//âu áo nhỏ cho đứa trẻ đó.
Nàng bỗng nhìn nha hoàn.
"Th/uốc nguội rồi."
Nha hoàn đưa bát th/uốc cho ta.
"Nhị phu nhân, đại phu nhân hiện giờ không ngửi được mùi th/uốc, cô giúp khuyên nàng ấy đi."
Tần Sơ Nguyệt rủ mắt, khẽ nói: "Em dâu, ta biết cô không thích ta. Nhưng đứa trẻ vô tội."
Ta nhận lấy bát th/uốc, bước đến trước mặt nàng.
Ôn Hoài Cẩn vừa vặn bước vào sân.
Hắn nhìn thấy cảnh này, dừng lại ở cửa.
Ta đưa th/uốc đến bên tay Tần Sơ Nguyệt.
"Đại tẩu yên tâm, đứa trẻ sau này muốn được vào gia phả một cách đường đường chính chính, bát th/uốc này đương nhiên phải uống."
Đầu ngón tay Tần Sơ Nguyệt run lên.
Mặt th/uốc sóng sánh những gợn lăn tăn.
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, nụ cười trên mặt nhạt đi đôi chút.
Ta cũng nhìn nàng.
Gió trong sân thổi qua, chiếc đèn lồng dưới hiên khẽ đung đưa.
Ôn Hoài Cẩn bước lại gần.
"Minh Đường."
Ta lùi lại một bước.
"Nhị gia đến đúng lúc lắm, thiệp mời cho lễ nhận tự đã thảo xong. Tộc lão, quan mai, Đại Lý Tự, không sót một chỗ nào."
Tần Sơ Nguyệt cúi đầu uống th/uốc.
Thành bát che khuất khuôn mặt nàng.
Ta nghe thấy tiếng bát sứ khẽ chạm vào răng nàng.
Lễ nhận tự ấn định sau bảy ngày.
Ôn gia bận rộn đến mức không kịp thở.
Khi Ôn lão phu nhân giao lại chìa khoá quản gia cho ta, giọng điệu vẫn mang ý cảnh cáo.
"Lần này liên quan đến huyết mạch Ôn gia, con đừng tuỳ hứng nữa."
Ta nhận lấy chìa khoá.
"Mẹ yên tâm."
Bà nhìn ta một cái.
"Sơ Nguyệt đang mang trong mình đứa con duy nhất của Thừa Nghiên. Con là em dâu, sau này phải chăm sóc nó chu đáo."
Ta rủ mắt.
"Con dâu sẽ chăm sóc rất chu toàn."
Những ngày này, Tần Sơ Nguyệt càng diễn kịch giỏi hơn.
Nàng mỗi ngày ôm chiếc bài vị mới ngồi trong viện một lúc, miệng lẩm bẩm tên Ôn Thừa Nghiên. Hạ nhân trong phủ nhìn thấy, đều nói đại phu nhân tình thâm nghĩa trọng, ông trời thương xót nàng, mới để lại giọt m/áu cho đại phòng.
Ta không ngăn cản.
Ta còn cho người mang thêm hương nến tốt hơn cho nàng.
Xuân Đào khó hiểu.
"Tiểu thư, nàng ta bây giờ càng giả càng giống, bên ngoài ai cũng đang khen nàng ta."
Ta đưa danh sách khách mời cho Chu m/a m/a.
"Khen càng lớn, ngã càng đ/au."