Tôi là vị hôn thê bị bỏ lại ở quê của thái tử gia giới kinh thành, cũng là thiên kim thật sự thất lạc nhiều năm của nhà họ Dư.
Trong bữa tiệc sinh nhật, thiên kim giả mặc lễ phục cao cấp, khoác tay vị hôn phu của tôi, chế giễu tôi toàn thân lấm lem bùn đất.
Bố mẹ lạnh lùng đứng xem: "Nhu Nhu sức khỏe yếu, con là chị, phải nhường nhịn nó. Hôn ước này, cứ để cho Nhu Nhu đi."
Tôi không khóc không làm lo/ạn, x/é nát hôn thư ngay tại chỗ rồi quay lưng rời đi.
Họ không biết rằng, sự giàu sang tột bậc mà nhà họ Dư có được ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào "mệnh cách cá chép may mắn" bẩm sinh của tôi đang trấn áp vận đen.
Tôi vừa đi khỏi, cổ phiếu nhà họ Dư lập tức rớt sàn, thái tử gia gặp t/ai n/ạn xe cộ hôn mê bất tỉnh.
Họ phát đi/ên tìm tôi khắp nơi, quỳ gối c/ầu x/in tôi quay về.
Đáng tiếc, tôi đã ngồi trên chiếc xe Hồng Kỳ của cơ quan đặc biệt quốc gia rồi.
Trong sảnh tiệc, điều hòa bật rất mạnh.
Đèn chùm pha lê làm người ta chóng mặt.
Tôi đứng ở cửa vào, gấu quần đầy bùn vàng chưa kịp khô, tay xách một chiếc túi dệt thậm chí vẫn còn đang nhỏ nước.
Xung quanh áo quần lộng lẫy, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào tôi.
Chỉ nửa tiếng trước, tôi vừa từ hiện trường sạt lở ở ngoại ô kinh thành vội vã trở về.
Để phong ấn sát khí rò rỉ ở đó, tôi đã ngâm mình trong vũng bùn suốt ba tiếng đồng hồ.
"Ôi chao, chị về rồi sao?"
Một giọng nói điệu đà phá tan sự yên tĩnh.
Dư Nhu mặc một chiếc váy đuôi cá màu trắng đính đầy kim cương vụn, khoác tay Bùi Kinh bước tới.
Cô ta bịt mũi, cố tình lùi lại nửa bước.
"Chị à, hôm nay là tiệc mừng thọ của bố, sao chị lại ăn mặc như kẻ ăn mày thế này? Người biết thì bảo chị đi cầu phúc ở quê, người không biết lại tưởng chị đi ăn xin đấy."
Tiếng cười khúc khích vang lên xung quanh.
Bùi Kinh cau mày, ánh mắt lướt qua đôi giày thể thao dính đầy bùn đất của tôi, đáy mắt lộ rõ vẻ gh/ê t/ởm không hề che giấu.
"Dư An, em cũng quá không biết điều rồi. Nhu Nhu đã chuẩn bị cho bữa tiệc hôm nay suốt nửa tháng, còn em thì hay rồi, cố tình mặc thế này để làm gh/ê mắt ai?"
Tôi đặt chiếc túi dệt xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề.
Bên trong là pháp khí trấn sát tôi vừa đào lên, vẫn chưa kịp làm sạch.
"Trên đường có chút việc, nên bị chậm trễ."
Giọng tôi hơi khàn, quá lâu không uống nước, cổ họng như bốc khói.
Tôi định lấy ly nước trái cây trên bàn, tay vừa vươn ra đã bị một bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng khác đ/ập mạnh xuống.
"Đừng chạm vào! Bẩn ch*t đi được!"
Mẹ tôi, Triệu Nhã Lan, đứng trước mặt tôi với vẻ mặt gi/ận dữ, ngựk phập phồng dữ dội.
"Dư An, mẹ sinh con dưỡng con, là để con đến đây làm mất mặt mẹ sao? Nhìn em gái con đi, rồi nhìn lại con xem! Thật không biết lúc đầu tìm con về có phải là một sai lầm hay không!"
Mu bàn tay đ/au rát.
Tôi thu tay lại, cụp mắt xuống.
Tìm về?
Lúc đầu chính là các người c/ầu x/in đại sư gieo quẻ, nói rằng khí số nhà họ Dư sắp tận, phải tìm lại huyết mạch lưu lạc bên ngoài để trấn trạch, nên mới vội vàng đón tôi từ đạo quán về.
Ba năm nay, tôi thay nhà họ Dư cản mười bảy lần đại nạn, giúp Bùi Kinh tránh được ba lần kiếp nạn ch*t chóc.
Trên người tôi, vết s/ẹo chồng chất vết s/ẹo.
Nhưng trong mắt họ, lại trở thành "đi quê chơi bời lêu lổng", "không biết quy củ".
"Được rồi, nói ít thôi."
Bố tôi, Dư Chấn Thiên, cầm ly rư/ợu bước tới, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm tôi.
"Đã về rồi thì tuyên bố một chuyện."
Ông hắng giọng, ra hiệu cho cả khán phòng im lặng.
"Sau khi bàn bạc giữa hai bên gia đình, hôn ước giữa Dư An và nhà họ Bùi, hủy bỏ."
Cả đại sảnh xôn xao.
Trên mặt Dư Nhu lộ ra vẻ vui mừng không thể kìm nén, siết ch/ặt cánh tay Bùi Kinh.
Bùi Kinh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dư Chấn Thiên tiếp tục nói: "Nhu Nhu sức khỏe yếu, cần người chăm sóc hơn. Hơn nữa nó và Bùi Kinh là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm. Vì vậy, hôn sự này, đổi sang cho Nhu Nhu thực hiện."
Triệu Nhã Lan ở bên cạnh phụ họa: "An An, con đừng trách bố mẹ thiên vị. Con da dày th!t b/éo, quen sống hoang dã ở quê rồi, mấy gia đình danh giá như nhà họ Bùi con cũng không thích nghi được đâu. Nhu Nhu thì khác, nó là đóa hoa trong lồng kính, không có người chăm sóc là không được."
"Con là chị, phải nhường nhịn em gái."
Câu nói này, tôi đã nghe suốt ba năm.
Nhường phòng, nhường quần áo, nhường trang sức.
Bây giờ, ngay cả vị hôn phu cũng phải nhường.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt của từng người.
Sự đắc ý của Dư Nhu, sự giải thoát của Bùi Kinh, sự lạnh lùng của bố mẹ.
Hay thật.
"Các người chắc chứ?" Tôi hỏi.
Dư Chấn Thiên mất kiên nhẫn xua tay: "Có gì mà không chắc? Chỉ là thông báo cho con một tiếng thôi. Lấy tờ hôn thư lúc trước ra, x/é ngay tại chỗ, coi như cho nhà họ Bùi một lời giải thích."
Bùi Kinh lấy từ trong ngựk ra một phong bì màu đỏ, ném xuống chân tôi.
"Dư An, làm người phải biết tự lượng sức mình. Tôi và cô vốn dĩ là người của hai thế giới. Cầm lấy mười vạn tiền chia tay này, ký tên rồi cút về phòng ngay, đừng ở đây làm chướng mắt nữa."
Một tấm thẻ ngân hàng nhẹ bẫng rơi xuống chiếc phong bì dính bùn.
Mười vạn.
Để m/ua đ/ứt ba lần t/ai n/ạn xe, một lần vật thể rơi từ trên cao, một lần bị đầu đ/ộc á/c ý mà tôi đã cản cho anh ta suốt ba năm qua.
Thật rẻ mạt.
Tôi cúi người, nhặt tờ hôn thư lên.
Ngón tay vuốt ve trên tờ giấy đỏ thắm.
Trên tờ giấy này, có vẽ "Khóa Linh Trận" mà chính tay tôi đã vẽ ba năm trước.