“Anh không nên tự ý quyết định, giấu em ra ngoài có con.”

“Không báo trước với em, là anh sai.”

“Chẳng phải em từng nói, nếu không thể mang th/ai thì chúng ta sẽ đi nhận con nuôi sao?”

“Giờ anh có con rồi, không cần phải đi nhận con nuôi nữa.”

“Hơn nữa, con nuôi sao bằng con đẻ được.”

“Em ngoan một chút, giúp anh chăm sóc tốt cho Hân Hân và đứa bé trong bụng cô ấy.”

“Đợi sau này đứa bé chào đời, cả nhà ba người chúng ta sẽ đi Iceland ngắm cực quang.”

“Ước nguyện của em sắp thành hiện thực rồi, chẳng lẽ em không vui sao?”

Vui sao?

Không!

Đứa bé đó không phải con tôi, sự tồn tại của nó khiến tôi gh/ê t/ởm.

Sự tồn tại của nó chỉ nhắc nhở tôi từng giây từng phút rằng, Cố Kiến Thành đã phản bội tôi.

“Muốn tôi làm người giúp việc cho anh, chăm sóc cho con ả nhân tình này và con của cô ta sao?”

“Nằm mơ đi!”

Tôi trừng mắt nhìn họ đầy hung dữ, “Cái nhà này, có tôi thì không có cô ta, có cô ta thì không có tôi!”

“Nếu bây giờ anh đuổi cô ta đi, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.”

“Cố Kiến Thành, anh tự chọn đi!”

Cố Kiến Thành tức tối nói: “Khương Miểu Miểu, sao cô lại bướng bỉnh thế hả?”

“Sự xuất hiện của Hân Hân sẽ không ảnh hưởng đến cô chút nào, tại sao cô cứ nhất quyết không dung nổi cô ấy?”

Hắn hít một hơi thật sâu, “Nếu cô cứ nhất định phải làm vậy, thì chúng ta, ly hôn đi!”

Nghe thấy hai chữ ly hôn, mũi tôi cay xè.

Tôi không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ chực trào ra.

“Cố Kiến Thành, đây mới là lời thật lòng của anh, đúng không!”

“Anh chỉ muốn đuổi tôi đi để nhường chỗ cho cô ta thôi phải không?”

Thấy tôi khóc, thái độ của Cố Kiến Thành hơi chùng xuống, “Anh không có, anh chỉ muốn em chăm sóc tốt cho Hân Hân, dù sao trong bụng cô ấy cũng là con của anh.”

Lời hắn nói, tôi chẳng lọt tai được câu nào.

Nghĩ đến những chuyện trước kia, lòng tôi đ/au như muốn ch*t đi.

Có lẽ, hắn đã sớm không còn yêu tôi nữa rồi.

“Được!” Tôi hạ quyết tâm, “Chúng ta ly hôn đi!”

Tôi thất thểu xoay người, đi vào phòng ngủ.

Đã quyết định ly hôn rồi, thì việc tiếp tục sống chung dưới một mái nhà cũng chẳng còn phù hợp nữa.

Ngôi nhà này từng là tổ ấm của hai đứa.

Giờ đây, hắn lại dẫn người đàn bà khác vào.

Nơi này bẩn rồi, tôi không cần nữa.

Cố Kiến Thành cũng bẩn rồi, tôi cũng không cần nữa.

Chẳng mấy chốc tôi đã thu dọn đồ đạc rồi bước ra ngoài.

Cố Kiến Thành đang tất bật trong bếp, gọt trái cây cho Trần Hân Hân.

Tôi nhớ lại trước kia, việc gì cũng là một mình tôi làm.

Những việc như rửa trái cây, gọt trái cây, Cố Kiến Thành chưa bao giờ đụng tay vào.

Vì hắn nói, quân tử tránh xa chuyện bếp núc.

Giờ đây vì một người đàn bà khác, hắn lại cam tâm tình nguyện.

Có lẽ rời khỏi nơi này là lựa chọn tốt nhất cho tôi.

Trần Hân Hân nhìn thấy tôi kéo vali đi ra, đắc ý cười một cái.

Sau đó lại khôi phục vẻ mặt vô hại, “Chị dâu, chị định đi đâu thế?”

Nghe thấy tiếng Trần Hân Hân, Cố Kiến Thành lao ra ngoài, “Khương Miểu Miểu, em thực sự muốn đi sao?”

“Đúng!” Tôi trả lời với vẻ mặt không cảm xúc, “Sáng mai, gặp nhau ở cục dân chính.”

“Về phần phân chia tài sản, anh ngoại tình, vốn dĩ anh phải ra đi với hai bàn tay trắng.”

“Tôi rộng lượng, để lại cho anh hai phần, để nhân tình của anh và cái nghiệt chủng trong bụng cô ta không bị ch*t đói.”

“Cô!” Cố Kiến Thành tức gi/ận giơ tay lên.

“Sao nào?” Tôi lớn tiếng nói, “Nhân tình vừa mới dẫn về nhà, đã định đá/nh ch*t vợ cả rồi sao?”

Hắn ngượng ngùng hạ tay xuống, “Anh có nói là muốn đá/nh ch*t em đâu.”

“Vợ à, chúng ta đừng ly hôn được không.”

“Anh đảm bảo với em, Hân Hân sinh con xong sẽ đi ngay, tuyệt đối không ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng chúng ta.”

Tôi cười thê lương, “Anh đã làm ra chuyện như vậy, giữa chúng ta còn có thể quay về như trước được sao?”

Trong lúc hắn còn đang do dự, tôi dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài.

Đi xuống lầu, cuối cùng tôi cũng gục ngã.

Tôi ngồi bệt xuống bồn hoa, rồi vùi mặt vào hai đầu gối, lặng lẽ khóc.

Một tiếng trước, tôi còn có một gia đình hạnh phúc viên mãn.

Mà giờ đây, nhà không còn nữa.

Cha mẹ tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn khi tôi còn rất nhỏ, tôi lớn lên ở nhà bác cả.

Tài sản của cha mẹ bị gia đình bác cả chiếm lấy, nhưng họ lại chẳng muốn nuôi nấng tôi.

Họ nói tôi ăn bám nhà họ.

Họ nhìn tôi không vừa mắt, hở chút là đá/nh đ/ập ch/ửi bới tôi.

Ước mơ lớn nhất của tôi khi còn nhỏ là thoát khỏi nhà bác cả, có một ngôi nhà của riêng mình.

Sau này lên đại học, tôi chọn một ngôi trường ở rất xa nhà bác cả.

Trong thời gian học đại học, tôi gặp Cố Kiến Thành.

Khi đó hắn đối xử với tôi tốt biết bao!

Ngày nào cũng đi làm thêm cùng tôi, m/ua cơm cho tôi, đưa tôi về ký túc xá.

Ngay cả bạn cùng phòng cũng được hắn chăm sóc.

Tôi cứ ngỡ hắn là tình yêu đích thực của đời mình, chúng tôi có thể nắm tay nhau cả đời.

Nhưng thực tế đã giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng, kết hôn chưa đầy ba năm, chúng tôi đã sắp đường ai nấy đi.

Tôi ngồi rất lâu, cho đến khi trời tối hẳn, tôi mới kéo vali ra khỏi cổng khu chung cư.

Nhìn những người đi đường vội vã, khoảnh khắc đó, tôi vô cùng hoang mang, không biết phải đi đâu về đâu.

Một lúc lâu sau, tôi mới mở điện thoại, đặt một khách sạn gần đó.

Ngâm mình trong bồn nước nóng, tôi mới cảm thấy mình như được sống lại.

Tôi gửi cho Cố Kiến Thành một tin nhắn, nhắc hắn chín giờ sáng mai gặp nhau ở cục dân chính.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0