Tôi bình thản đáp: "Không cần đâu thím, cháu còn phải về nhà."
Nói xong, tôi leo lên chiếc xe ba bánh cũ kỹ của mình rồi trở về nhà.
2.
Thấy tôi về, bố mẹ lập tức chạy ra đón.
Mẹ lấy cho tôi đôi dép bông, giục tôi thay giày: "A Oánh, mau thay dép rồi ra bên lò sưởi hơ lửa đi con."
Rồi mẹ lại đi rót cho tôi cốc nước nóng.
Bố thì nhìn tôi đầy mong đợi: "A Oánh, tiền chia lợi nhuận đã phát chưa con?"
Vì biết tôi và Lý Bằng Cử hợp tác khởi nghiệp, lợi nhuận chia đôi, nên suốt một năm qua, bố mẹ cũng không ít lần giúp đỡ.
Tất cả cũng chỉ vì muốn giúp tôi giảm bớt một phần chi phí nhân công.
Lúc này mẹ cũng nhìn tôi đầy kỳ vọng.
Đối diện với ánh mắt mong ngóng của họ, tôi siết ch/ặt nắm tay.
Sau đó, tôi lấy xấp tiền một vạn tệ trong túi ra.
Cố nén nỗi ấm ức, mắt đỏ hoe nói: "Phát rồi ạ, Lý Bằng Cử nói tiền đều là cậu ta bỏ ra, con chỉ lái máy gặt có hai tháng nên chỉ đưa cho con một vạn tệ thôi."
Nghe tôi nói, biểu cảm của bố mẹ thay đổi ngay lập tức.
Bố nhíu mày, gi/ận dữ nói: "Nó nói bậy! Ai mà không biết người làm ruộng mới là vất vả nhất! Đó là cả nghìn mẫu đất, nếu không có con, nhà nó chỉ riêng tiền thuê người lái máy gặt cũng đã hơn một vạn rồi!"
Mẹ thì cao giọng: "Nhà họ Lý đúng là quá b/ắt n/ạt người khác! Một năm qua, việc nặng việc khổ nào con chưa làm, vậy mà họ đối xử với con như thế sao?"
Nói rồi mẹ định lao ra ngoài, "Tôi phải đi tìm nhà nó hỏi cho ra lẽ!"
Thấy vậy, tôi bình tĩnh nắm ch/ặt lấy tay mẹ.
"Mẹ, đừng đi."
"Lý Bằng Cử làm chuyện này không tử tế, nhưng dù sao trước đây cậu ta cũng từng giúp nhà mình. Nếu không phải cậu ta kịp thời đưa bố đến b/ệnh viện và ứng trước tiền viện phí, chân bố có lẽ đã bị tàn phế rồi."
Thời đó, trong thôn chẳng có mấy người biết lái xe, cũng chẳng có mấy nhà có ô tô.
Lý Bằng Cử đã ra tay giúp đỡ vào lúc bố cần nhất, ân tình này, tôi ghi nhận!
Bố mẹ nghe tôi nói vậy liền im lặng.
Nhưng nét mặt ai nấy đều đầy vẻ uất ức và xót xa.
Tôi biết, họ xót cho tôi làm lụng vất vả cả năm trời, lại bị người bạn quen từ nhỏ đ/âm sau lưng.
Thế nhưng từ xưa đến nay, n/ợ ân tình là thứ khó trả nhất.
Vì vậy, tôi nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nói với bố mẹ: "Bố mẹ, đừng buồn, sau này nhà mình không còn n/ợ cậu ta điều gì nữa."
"Sau Tết con lên thành phố lớn chạy xe ôm công nghệ nửa năm, đến lúc đó cũng m/ua một chiếc máy gặt, nhà mình tự bao thầu làm lấy!"
Nghe tôi nói vậy, lưng bố trùng xuống vài phần.
Giọng nghẹn ngào nói với tôi: "A Oánh, đều là tại bố không tốt, là bố làm khổ con rồi!"
"Nếu không phải tại bố, con đã có thể ngẩng cao đầu đòi lại những gì mình xứng đáng được hưởng!"
Nghe vậy, tôi lắc đầu: "Bố, không trách bố được, hơn nữa thông qua chuyện này mà nhìn rõ bộ mặt của Lý Bằng Cử cũng là chuyện tốt."
"Con về phòng trước đây."
Nói xong, tôi chui tọt vào phòng mình.
3.
Tám giờ tối, Lý Bằng Cử đăng một tấm ảnh nắm tay lên vòng bạn bè, đắc ý tuyên bố mình đã xem mắt thành công.
Thấy vậy, tôi nhếch môi cười nhạt, rồi đặt một tấm vé tàu đi Thượng Hải vào mùng hai Tết, tắt điện thoại rồi lăn ra ngủ.
Cái Tết này, nhà tôi trôi qua rất yên ắng.
Ngày mùng một, người trong thôn đến chúc Tết.
Lý Bằng Cử mặc bộ đồ hiệu, chân đi đôi giày Yeezy hơn một vạn tệ, tai kẹp điếu th/uốc Trung Hoa, cùng đám đông đến nhà tôi.
Người trong thôn đều biết năm nay nhà cậu ta bao đất làm ăn có tiền, dọc đường đi ai nấy đều nịnh nọt Lý Bằng Cử.
Họ cũng biết tôi hợp tác làm ăn với cậu ta.
Vì thế vừa vào nhà, sau khi nhận th/uốc và xã giao vài câu, họ liền hỏi han tôi được chia bao nhiêu tiền.
Lúc này, trên mặt Lý Bằng Cử thoáng qua vẻ chột dạ.
Sợ tôi nói thật, cậu ta nhanh chóng lấp li/ếm: "A Oánh giúp tôi làm việc, tôi còn có thể đối xử tệ với cậu ấy sao?"
"Sau Tết cấy lúa đào đất, còn phải nhờ các chú các bác giúp một tay nữa."
Thấy Lý Bằng Cử nói vậy, mọi người mới không hỏi thêm nữa.
Ai nấy đều tươi cười nói: "Đương nhiên rồi!"
Giúp cấy lúa một ngày cũng ki/ếm được hai trăm tệ cơ mà!
Lý Bằng Cử lúc này lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, tiến lại gần hạ thấp giọng hỏi tôi.
"A Oánh, cậu đã nói với chú thím là cậu cầm bao nhiêu tiền chưa?"
Tôi thản nhiên gật đầu.
"Ừ, nói rồi."
Cậu ta gi/ật mình.
Nhưng thấy tôi không có ý định làm ầm ĩ, vẻ mặt cậu ta dường như cũng nhẹ nhõm hơn.
"Thế thì tốt."
Rồi cậu ta lấy trong túi ra một bao th/uốc Trung Hoa đưa cho tôi: "Cầm lấy đi, đây là bố tôi m/ua, cậu nhận lấy cho chú hút, cả đời này chắc chú chưa bao giờ được hút loại th/uốc ngon thế này đâu!"
Tôi cười nhạt, đưa tay nhận lấy.
"Được, cảm ơn nhé."
4.
Sáng sớm mùng hai Tết, tôi dậy đi đến huyện để kịp chuyến tàu.
Bố tiễn tôi ra ga, vỗ vai tôi nói: "A Oánh, bố đợi con trở về, nhớ kỹ, người ta nghèo chứ chí không được nghèo."
"Đến nơi ổn định rồi nhớ gọi điện về nhà."
Tôi khẽ gật đầu: "Con biết rồi bố, bố mau về đi, kẻo không kịp chuyến xe về nhà đâu."
Bố khẽ ừ một tiếng.
Sau khi quay lưng, dường như bố đã đưa tay lau mặt.