Một ngày trước khi kết hôn với Tống Thời Mẫn, có một chuyện nhỏ xảy ra.
Một cặp song sinh tìm đến tận cửa, khẳng định chúng là con của Tống Thời Mẫn.
“Bố ơi, chúng con năm nay năm tuổi, là con của bố và mẹ ạ.”
“Mẹ con tên là Tô Ý Nhiên, cô ấy bị chẩn đoán u/ng t/hư, sắp ch*t rồi.”
Tống Thời Mẫn cho người đuổi cặp song sinh đó ra ngoài.
Anh ấy nói mình không quen biết Tô Ý Nhiên nào cả.
Tôi chọn tin tưởng Tống Thời Mẫn.
Thế nhưng vào ngày cưới, Tống Thời Mẫn để lại một bức thư rồi bỏ trốn.
Nội dung thư chỉ có một câu.
【Nam Chi, xin lỗi, anh vẫn không thể buông bỏ Ý Nhiên.】
Người dẫn chương trình vô cùng lo lắng đẩy cửa phòng trang điểm.
“Cô Mạnh, hôn lễ còn một tiếng nữa là bắt đầu rồi, bên tôi còn vài chi tiết cần x/ác nhận với anh Tống, nhưng mãi vẫn không liên lạc được với anh ấy.”
Tôi nhíu mày, nhưng rồi lại nhanh chóng giãn ra.
“Hôm nay cưới xin bận rộn, có phải anh ấy không mang điện thoại theo người không? Anh hỏi thử đám phù rể xem, nếu không được nữa thì tôi cử vài người đi cùng anh tìm.”
Người dẫn chương trình đổ mồ hôi hột vì sốt ruột: “Cô Mạnh, hỏi hết cả rồi, không ai biết anh Tống đi đâu cả. Hôn lễ này là do cô mất một năm rưỡi dày công chuẩn bị, tuyệt đối không được xảy ra sai sót đâu ạ.”
Lúc này tôi mới nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, tay cầm điện thoại không kìm được r/un r/ẩy, phải bấm trên màn hình mấy lần mới gọi được cho Tống Thời Mẫn.
Không ai bắt máy.
Tôi gọi cuộc thứ hai, cuộc thứ ba.
Đến cuộc thứ năm, âm thanh điện tử lạnh lẽo thông báo đối phương đã tắt máy.
Toàn thân tôi lạnh toát từ đầu đến chân.
Trong lòng trào dâng một suy đoán hoang đường.
Chưa đợi tôi x/ác nhận suy đoán đó là đúng hay sai, em gái của Tống Thời Mẫn đã dẫn theo một nhóm người xông vào phòng trang điểm. Vừa nhìn thấy cô ta, nét mặt tôi lập tức thay đổi, lạnh lùng quát: “Tống Thời Giai, ra ngoài.”
Tống Thời Giai vốn dĩ không ưa gì tôi.
Ban đầu tôi không định mời cô ta đến dự hôn lễ của tôi và Tống Thời Mẫn.
Là Tống Thời Mẫn nói anh trai chị dâu kết hôn, nếu em gái không đến dự thì e là sẽ có nhiều người bàn tán, đoán già đoán non rằng tôi và Tống Thời Giai bất hòa.
Lúc này, đứng trước mặt tôi, Tống Thời Giai cười rất á/c ý.
“Mạnh Nam Chi, anh trai tôi không cần cô nữa rồi.”
Một câu nói nhẹ bẫng, suýt chút nữa khiến tôi đá/nh mất bình tĩnh ngay tại chỗ.
“Cô có ý gì?”
Tống Thời Giai hừ lạnh một tiếng qua mũi.
Cô ta lấy từ trong túi ra một bức thư ném vào mặt tôi.
Tống Thời Giai trước nay luôn rất kiêu ngạo trước mặt tôi, tôi cứ ngỡ trong dịp quan trọng thế này cô ta sẽ biết tiết chế.
Nhưng cô ta không làm vậy.
Tôi như có linh tính mà siết ch/ặt lấy bức thư, chần chừ không dám mở ra.
Tống Thời Giai mất kiên nhẫn thúc giục: “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Mở ra đi, anh trai tôi nhờ tôi chuyển cho cô đấy.”
Tôi nhìn Tống Thời Giai một cách vô cảm, vẫn không cử động.
Giây tiếp theo, tay tôi trống không.
Tống Thời Giai đã cư/ớp lấy bức thư.
Cô ta nhanh chóng x/é phong bì, đọc lớn trước mặt mọi người.
“Nam Chi, xin lỗi, anh vẫn không thể buông bỏ Ý Nhiên.”
Sắc m/áu trên mặt tôi nhạt đi sạch sẽ.
Đầu óc ong ong, nhất thời mất đi khả năng suy nghĩ.
Tống Thời Giai hung hăng đẩy tôi một cái.
Tôi không chút phòng bị, ngã nhào xuống đất.
Tống Thời Giai nhìn xuống, nhổ một ngụm về phía tôi.
“Mạnh Nam Chi, đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, người anh trai tôi yêu nhất đời này là chị Ý Nhiên.”
“Chị Ý Nhiên đã sinh cho anh tôi hai đứa con, bố mẹ tôi đã biết chuyện rồi, nhà họ Tống sẽ không để Viên Viên và Mãn Mãn lưu lạc bên ngoài đâu. Hôm nay anh tôi bỏ trốn chính là để đi tìm chị Ý Nhiên.”
“Sau này nếu cô còn dám mặt dày bám lấy anh tôi, tôi sẽ khiến cô không thể sống nổi trong giới giải trí này.”
Tôi lờ đờ quay về phòng tân hôn.
Đứng trong phòng khách dán đầy chữ “Hỷ”, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi dọc hai bên má.
Mọi ngóc ngách trong phòng tân hôn đều do tôi tự tay sắp đặt theo sở thích của Tống Thời Mẫn.
Để chuẩn bị một hôn lễ hoàn hảo, để tạo nên một mái ấm ấm áp, tôi đã từ chối hai kịch bản chuyển thể nổi tiếng, khước từ cành ô liu từ nhiều thương hiệu, cam tâm tình nguyện tạm rút lui khỏi lĩnh vực mà mình yêu thích.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ gặt hái được hạnh phúc.
Nhưng thứ tôi chờ đợi được, lại là ánh trăng sáng bị b/ệnh nan y của Tống Thời Mẫn, là hai đứa trẻ như đúc ra từ một khuôn với Tống Thời Mẫn, là một bức thư viết vội vàng đầy hời hợt.
Tôi khóc rất lâu, cho đến khi hốc mắt khô khốc đ/au nhức, không còn chảy ra được một giọt nước mắt nào nữa, tôi mới lê thân x/ác mệt mỏi đi h/ủy ho/ại tất cả những gì liên quan đến Tống Thời Mẫn.
Ảnh cưới, nhẫn, tất cả quà tặng Tống Thời Mẫn tặng tôi trong năm năm yêu nhau.
Trọn một thùng lớn.
Tôi chất hết ra sân rồi đ/ốt sạch.
Ánh lửa hắt hồng gương mặt tôi, không cần soi gương tôi cũng biết mình thảm hại và nực cười đến mức nào.
Thứ cuối cùng ch/áy hết, tôi vô cảm quay người vào nhà.
Ba giờ sáng, tôi bị tiếng sấm đá/nh thức.
Vừa bật đèn sàn lên, cửa phòng ngủ từ bên ngoài mở ra.
Tống Thời Mẫn bước vào.
Anh ấy vẫn mặc bộ lễ phục cưới mà tôi từng nét từng nét thiết kế, ngay cả hoa cài áo cũng là thứ tôi mất hai tuần tra c/ứu sách cổ, kết hợp với phong cách hiện đại để tự tay làm ra.
Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Tống Thời Mẫn có sự lo lắng, có sự không đành lòng, duy chỉ không có sự hối h/ận.
Anh ấy nhanh chóng dời mắt đi, giọng khàn đặc hỏi: “Nam Chi, em ổn chứ?”
Tôi lạnh lùng nói: “Nhờ phúc của anh, chưa ch*t được.”
Tống Thời Mẫn im lặng.