“Sau đó khi em trở thành họa sĩ, anh ấy đã bỏ ra khoản tiền lớn âm thầm ủng hộ em tổ chức triển lãm tranh, rồi còn m/ua lại toàn bộ tranh của em. Đúng là một lòng si tình mà...”
Những người xung quanh nghe xong còn chêm vào: “Không chỉ có vậy đâu.”
“Thiếu gia nhà họ Lục vì cô mà đặc biệt mở cả chi nhánh công ty ở Hải Thị đấy.”
Nghe họ nói vậy, những điểm nghi vấn trước đây của tôi dường như đều được giải đáp.
Tại sao sau khi tôi phát b/ệnh tim ở nhà, Lục Hoài Chi lại có thể đến ngay lập tức và đưa tôi đi cấp c/ứu.
Hóa ra, duyên phận giữa tôi và anh ấy đã nảy sinh từ khi còn nhỏ?
Sau khi Lục Hoài Chi quay lại, anh hỏi tôi:
“Đang nghĩ gì thế? Nghĩ mà chăm chú vậy.”
Tôi quay đầu nhìn anh, mỉm cười:
“Em chỉ đang nghĩ, hồi nhỏ mình quen anh thế nào thôi? Em lại chẳng còn chút ấn tượng nào cả.”
Lục Hoài Chi khẽ ôm eo tôi.
Thần bí nói: “Cách đây rất rất nhiều năm, có một cô bé mít ướt cứ hay chạy đến dưới gốc cây hoa anh đào ngồi khóc một mình.”
“Lúc đó anh đang tập đàn ở tầng trên, bị tiếng khóc làm phiền quá nên mới xuống lầu xem rốt cuộc là ai mà có thể khóc lâu đến vậy, không ngờ lại đụng mặt em.”
Anh vừa nói thế, tôi liền nhớ ra ngay.
“Anh là người anh trai tốt bụng đã an ủi em sao?”
Trước đây vì vấn đề sức khỏe, tôi luôn bị bạn bè cô lập, thế nên cứ hay ra dưới gốc cây hoa anh đào ngồi khóc. Không ngờ lại gặp được một người anh trai rất tốt bụng.
Anh ấy sẽ lắng nghe những chuyện phiền muộn của tôi, còn tôi sẽ mang cho anh ấy những chiếc bánh ngọt ngon lành và hoa tươi.
Chúng tôi, từng có một khoảng thời gian rất đẹp đẽ.
Trời ơi, bao nhiêu năm không gặp, không ngờ Lục Hoài Chi lại lớn lên... đẹp trai đến mức muốn nuốt chửng như thế này.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của tôi, Lục Hoài Chi khẽ xoa đầu tôi.
“Anh nhìn thấy em ở Hải Thị, từ lúc mới đầu không quen cho đến sau này dần dần sống vui vẻ, thậm chí còn đến với Kỳ Ninh.”
“Lúc đó, anh đ/au lòng vô cùng, nhưng cũng tự nhủ rằng, chỉ cần em sống vui vẻ là được.”
“Nhưng sau đó anh lại phát hiện, em sống bên cạnh cậu ta chẳng hề hạnh phúc chút nào. Mà anh lại muốn em hạnh phúc, thế nên mới âm thầm ủng hộ sự nghiệp của em, giúp em dọn dẹp mọi chướng ngại.”
Nói đến đoạn sau, Lục Hoài Chi cười khổ.
“Thế nhưng d/ục v/ọng của con người cứ lớn dần lên, đến cuối cùng, nhìn thấy Kỳ Ninh không biết trân trọng em như vậy. Anh muốn giữ em ở bên cạnh mình, để anh được yêu thương em thật tử tế.”
Trái tim tôi khẽ run lên.
Sau khi Kỳ Ninh trở về Hải Thị, ngày đêm phờ phạc, chuyện kinh doanh cũng chẳng buồn quan tâm. Lão gia nhà họ Kỳ tức gi/ận cầm gậy chống đá/nh cậu ta vài cái mạnh, kết quả là đá/nh người nhập viện luôn.
Ôn Tầm đã biến mất một thời gian.
Không ai biết tin tức gì về cô ta.
Sở Sở nói, có người từng thấy cô ta đi nhặt phế liệu ở khu vực phía Nam thành phố, tinh thần cô ta đã hoảng lo/ạn, đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng.
Sau đó, vào một đêm nọ, Sở Sở gọi điện cho tôi nói:
“Lan Sênh, cậu biết không?”
“Mấy hôm trước tớ gặp Ôn Tầm rồi!”
Nghe lại cái tên này, tôi không còn mấy cảm xúc.
Đó đã là người xa lạ với cuộc sống của tôi từ lâu rồi.
“Chậc, bây giờ cô ta thảm hại lắm.”
“Ôn Tầm đến người quen còn chẳng nhận ra, trong miệng cứ lẩm bẩm muốn gả cho đại gia, làm phu nhân giàu sang.”
“Mấy gã vô gia cư trên phố thấy cô ta xinh xắn nên nổi lòng tham, kết quả vài lần như thế, cô ta càng trở nên đi/ên dại hơn, giờ thậm chí còn đang mang th/ai hơn ba tháng rồi!”
Đối với chuyện này, tôi không hề có chút đồng cảm nào.
Đều là người trưởng thành cả rồi, muốn đi con đường nào đều là do bản thân lựa chọn.
Tôi của ngày xưa cũng từng dốc hết sức lực để giúp đỡ cô ta, nhưng thứ nhận lại được lại là sự phản bội.
Sau khi cúp máy, Lục Hoài Chi bưng cho tôi món ăn đêm.
“Vợ yêu, đừng mệt quá, ăn chút chè hạt é nước cốt dừa rồi nghỉ ngơi thôi.”
Ngước nhìn gương mặt điển trai của Lục Hoài Chi.
Tôi cảm thấy một sự thỏa mãn trào dâng.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn muôn nhà.
Trong phòng, người thương bên cạnh.
(Hết)