Lòng mẹ Vân chìm xuống đáy vực.
--
Cha Vân đang ngẩn người trong thư phòng.
Những ngày không đến quân doanh, ông cứ mãi ngẩn ngơ trong thư phòng, hồi tưởng lại từng chút một khi ở bên Tần Kích.
Ông lật đi lật lại xem vô số lần những kế sách trị quân mà Tần Kích viết.
Chữ viết thật đẹp, kế sách viết thật hay, đứa con của ông, văn võ song toàn, phương diện nào cũng là hoàn hảo nhất.
Càng nhìn, nước mắt lại càng đong đầy khóe mi.
Ông cảm thấy sống trên đời thật chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tần Kích không ở đây, ông đá/nh mất mọi hy vọng và mong chờ, ông cảm thấy nhân gian này không còn đáng sống nữa.
Đúng lúc đó, một bóng người xông vào.
Là Vân Cẩm Thư.
Cha Vân ngơ ngác nhìn cô: "Cẩm Thư, con... làm sao vậy?"
Ông nhìn những vết bầm tím trên mặt Vân Cẩm Thư, tâm trí đang phiêu lãng dần dần quay trở lại.
Ông đứng dậy, sắc mặt tái mét bước đến trước mặt Vân Cẩm Thư.
Ông tỉ mỉ quan sát cô: "Ai đá/nh con?"
Vân Cẩm Thư cúi đầu, không nói gì.
Cơn gi/ận dữ tràn ngập lồng ngựk cha Vân.
Ông lập tức cho người đi điều tra.
Chẳng mấy chốc đã tra ra: Vân Tranh vào viện của Vân Cẩm Thư, sau khi Vân Tranh rời đi, Vân Cẩm Thư liền đầy thương tích.
"Vân Tranh đá/nh."
Cha Vân bàng hoàng.
Ông biết đứa con trai này vô dụng.
Nhưng ông không ngờ đứa con trai này lại còn là kẻ "khôn nhà dại chợ", chỉ biết đá/nh đ/ập một cô gái yếu đuối không tấc sắt trong tay!
Ông Vân Kỳ cả đời dũng mãnh kiêu hãnh, sao lại có đứa con như thế này!!!
Đừng nói là so với Tần Kích, Vân Tranh ngay cả một ngón tay của Phó tướng Dương cũng không bằng!
Đúng là người ta trồng đào trồng mận khắp thiên hạ, còn ông Vân Kỳ nhà mình chỉ kết quả khổ qua.
Rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu cơ chứ!!!
Ông vừa gi/ận vừa sốt ruột, thấy Vân Cẩm Thư lặng lẽ cúi đầu, lòng ông lại đ/au xót.
Ông sai hạ nhân lấy th/uốc đến, đích thân bôi th/uốc cho Vân Cẩm Thư.
Vân Cẩm Thư cẩn thận quan sát biểu cảm của cha Vân, rồi khẽ nói: "Thật ra... thật ra lúc trước khi huynh trưởng đá/nh con, Tần Kích đã nhìn thấy."
Tay cha Vân run lên.
Ông đột ngột ngẩng đầu: "Con nói cái gì?"
"Là... là cái hôm cha mời thuộc hạ về phủ uống rư/ợu ấy, Vân Tranh đến viện của con, rồi, rồi Tần Kích đã nhìn thấy."
"Tần Kích biết ư?"
"Vâng."
"Vậy con bé nói thế nào?"
"Hôm đó, huynh trưởng đá/nh con trật khớp tay, là Tần Kích giúp con nắn lại."
Cha Vân mở to mắt: "Còn gì nữa không? Còn chuyện gì khác không?"
Vân Cẩm Thư mím môi, nói: "Tần Kích nói, nếu huynh trưởng còn đá/nh con, thì hãy đến Cẩm Tú Uyển tìm cô ấy."
Cha Vân nghe đến mê mẩn.
Ông không ngờ mình vẫn có thể nghe được tin tức về Tần Kích từ chỗ Vân Cẩm Thư.
Hóa ra đứa trẻ này bề ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm lại ấm áp đến vậy.
Con bé sẽ thấy bất bình mà rút đ/ao tương trợ.
Con bé sẽ để tâm đến tình cảnh của chị em trong nhà.
Phải rồi... con bé đương nhiên là tốt như vậy, chính vì con bé quá tốt, ông mới đặt hết tâm trí vào đứa trẻ này.
Cha Vân lại muốn khóc.
Vân Cẩm Thư vội vàng an ủi ông: "Cha, cha đừng đ/au lòng. Con nghĩ Tần Kích lợi hại như vậy, chắc chắn con bé sẽ không sao đâu. Biết đâu được một thời gian nữa, con bé sẽ quay về thì sao?"
"Con bé thật sự sẽ quay về sao... Trong phủ này còn có ai khiến con bé lưu luyến nữa không?"
"Có chứ ạ, chắc chắn con bé vẫn luôn nhớ đến cha."
"Cha không cảm thấy con bé nhớ cha nhiều lắm đâu."
"..."
Vân Cẩm Thư im lặng một chút rồi nói: "Tần Kích hồi nhỏ chịu không ít khổ cực, nhiều lời con bé sẽ không nói ra. Nhưng... nhưng ít nhất, con biết con bé vẫn khá là... để tâm đến Cẩm Thư."
Nói đến đây, mặt Vân Cẩm Thư đỏ bừng không thể kiểm soát.
Cô vội vàng cúi đầu thấp hơn.
Cha Vân ngơ ngác gật đầu: "Phải rồi, con là em gái của nó, nó sẽ bảo vệ con, chứng tỏ là nó rất để tâm đến con."
"Vâng..."
"Con là người do Tần Kích bảo vệ, cha không thể để Vân Tranh làm tổn thương con nữa."
Ánh mắt cha Vân dần trở nên kiên định.
Vân phủ đảo lộn.
Cha Vân vì bảo vệ Vân Cẩm Thư đã trách ph/ạt Vân Tranh.
Mẹ Vân vội vã dùng thân mình che chắn, nhưng bị hạ nhân kéo ra.
Vân Tranh chịu trọn vẹn hai mươi trượng.
Nó đ/au đến mức khóc lóc kêu cha gọi mẹ, nhưng mỗi lần nó nước mắt đầm đìa ngẩng đầu nhìn cha, ánh mắt cha nó đều lạnh lùng như một người xa lạ.
Trong mắt cha không có lấy một tia xót xa hay hối h/ận.
Trong mắt cha chẳng có gì cả.
Cứ như thể người đang bị đá/nh không phải là con trai của ông vậy.
Vân Tranh tuyệt vọng rồi.
Sau khi đá/nh xong hai mươi trượng, sự việc vẫn chưa kết thúc.
Chẳng bao lâu sau, cha Vân lại tra ra: Đứa con trai này không những sớm đã đá/nh đ/ập em gái mình, mà ngay cả bài sách luận cũng là em gái viết hộ.
Danh tiếng tài tử của nó là do em gái tạo dựng nên.
Thực chất nó chỉ là một kẻ vô dụng không được tích sự gì.
Khi cha Vân nghe thấy kết quả điều tra, suýt chút nữa thì không thở nổi mà ngất đi.
Ông cứ tưởng mình không còn kỳ vọng gì vào đứa con trai này nữa.
Nhưng thực tế lại không phải vậy.
Sâu thẳm trong lòng, ông vẫn hy vọng đứa con này có thể nỗ lực, làm nên trò trống gì đó.
Ông không thể tin được dòng giống của mình lại thối nát đến mức này.
Sao có thể không có lấy một điểm tốt nào chứ? Làm sao có thể chứ? Vân Tranh là dòng giống của ông mà?
Nhưng khi nhìn thấy nét chữ trong những bài sách luận đó, cha Vân hoàn toàn tuyệt vọng.
Thằng khốn Vân Tranh này, ngay cả việc chép lại một lượt nó cũng lười! Cứ thế nộp thẳng bài Vân Cẩm Thư viết!
"Ha... ha ha..."
Cha Vân gi/ận quá hóa cười.