Tôi không muốn để tâm đến cô ta, xoay người định bỏ đi.
Nhưng cô ta lại dùng sức nắm lấy cánh tay tôi.
Ghé sát vào tai tôi, cô ta thì thầm: “Kh//âu Trình Hy, cô có biết không? Cô thật sự rất thừa thãi.”
Lời vừa dứt.
Cô ta đột ngột hất mạnh tay tôi ra, cả người ngã ngửa ra sau.
Kèm theo một tiếng kêu thảm thiết, cô ta rơi xuống hồ bơi.
Chu Liệt lao đến như một mũi tên, nhảy xuống dưới.
Anh ta vớt Phương Lê Nhược lên, đưa người lên bờ.
Ngựk Phương Lê Nhược phập phồng không ngừng, ho sặc sụa mấy tiếng.
Sau đó, cô ta tủi thân nhìn tôi, nước mắt rơi như mưa.
“Hy Hy, tôi chỉ muốn xin lỗi cô về chuyện làm vỡ mặt dây chuyền lần trước, tại sao cô lại đẩy tôi xuống hồ bơi chứ?”
Chu Liệt ngước mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận.
Tôi nghiến răng gầm lên: “Tôi không có! Nếu không tin có thể xem--”
Hai chữ “camera giám sát” còn chưa kịp thốt ra.
Tôi đã bị Chu Liệt đẩy xuống hồ bơi.
Vì bố tôi mất dưới sông nên tôi bị ám ảnh, học thế nào cũng không biết bơi.
Khi đó Chu Liệt từng cười xoa đầu tôi.
“Không học được thì thôi, dù sao có anh ở bên cạnh em, ngay cả khi em rơi xuống nước, cũng có anh c/ứu em.”
Vậy mà bây giờ, vì Phương Lê Nhược, anh ta lại tự tay đẩy tôi xuống nước.
Tôi cố sức vùng vẫy.
Nhưng rất nhanh đã kiệt sức, cảm nhận được cơ thể đang dần chìm xuống.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng tõm một cái.
Có người đỡ lấy eo tôi, đưa tôi trở lại bờ.
Tôi quỳ trên mặt đất thở hổ/n h/ển, khoang mũi và cổ họng đều bỏng rát, ho không ngừng.
Chu Liệt ngồi xổm trước mặt tôi, toàn thân nhỏ nước.
Ánh mắt anh ta lạnh lẽo.
“Rất khó chịu đúng không?”
“Vừa nãy khi cô đẩy Nhược Nhược xuống, cô ấy cũng khó chịu như vậy đấy.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Dùng chút sức lực cuối cùng nói: “Tôi không đẩy cô ta.”
Ánh mắt anh ta đột nhiên lạnh lùng đến đ/áng s/ợ.
“Đưa cô ta đi!”
Tôi bị hai vệ sĩ lôi xềnh xệch đến căn phòng chứa đồ dưới tầng hầm.
Nơi đây âm u ẩm ướt, tôi lại ướt sũng toàn thân, không nhịn được mà run lên cầm cập.
Chu Liệt gầm lên gi/ận dữ:
“Kh//âu Trình Hy, cô có còn nhớ, lúc trước bố cô vì nhảy xuống sông c/ứu người mà mất mạng không!”
“Kết quả bây giờ cô lại đẩy người xuống nước! Sao cô lại trở nên đ/ộc á/c như vậy! Cô có thấy có lỗi với bố cô không?”
“Cô ở đây mà tự kiểm điểm lại mình đi!”
Bốp một tiếng.
Cửa đóng lại.
Cũng mang đi tia sáng cuối cùng.
Tôi mò mẫm bò đến cạnh tường, ôm ch/ặt lấy hai cánh tay, thu mình thành một khối.
Bỗng chốc nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Chu Liệt.
Khi đó bố tôi là tài xế nhà họ Chu, từng giúp bố Chu lấy lại một lô hàng rất quan trọng.
Sau khi bố mất, bố Chu dẫn Chu Liệt đến viếng ông.
Tôi đứng bên cạnh, cúi đầu đáp lễ họ.
Không lâu sau, trong linh đường bùng n/ổ tranh cãi.
Tất cả họ hàng đều không muốn cưu mang đứa con n/ợ là tôi, đủ kiểu đùn đẩy.
Tôi lúng túng không biết làm sao, cái đầu cúi thấp gần như sắp vùi vào ngựk.
Cho đến khi Chu Liệt giơ ngón tay chỉ vào tôi.
“Bố, không phải bố muốn tìm người đồng hành cho con sao? Chọn cô ấy đi.”
Cứ như vậy, tôi được đưa về nhà họ Chu.
Chu Liệt đối xử với tôi rất tốt.
Tôi bị dị ứng hải sản, trên bàn ăn không bao giờ xuất hiện hải sản.
Lần đầu tôi đến kỳ kinh nguyệt, là anh ta đi m/ua băng vệ sinh cho tôi.
Bất kể tôi trầy xước chỗ nào, anh ta đều có thể sợ đến mất vía.
Ai cũng nói tôi không phải người đồng hành của Chu Liệt, tôi là tổ tông của anh ta.
Nhưng sau khi Phương Lê Nhược xuất hiện.
Tôi mới hiểu, những sự cưng chiều này anh ta dành cho tôi, cũng có thể dễ dàng cho người khác.
Đột nhiên có ánh sáng chiếu vào, làm tôi nheo mắt.
Chu Liệt nhìn tôi từ trên cao xuống.
Giọng lạnh như băng: “Kh//âu Trình Hy, biết sai chưa?”
Tôi khẽ cười một cái.
Nhưng nụ cười thật thê lương.
“Tôi sai rồi...”
Tôi sai vì không nhận rõ thân phận người đồng hành của mình, nảy sinh tình cảm với Chu Liệt.
Tôi sai vì không nhìn rõ đây là một sự c/ứu rỗi không bình đẳng, đã trao đi chân tình cho Chu Liệt.
Tôi sai hoàn toàn, sai đến mức quá đáng.
Chu Liệt bảo vệ tôi mười năm.
Nhưng vào khoảnh khắc anh ta vì Phương Lê Nhược mà đẩy tôi xuống hồ bơi.
Đã hoàn toàn c/ắt đ/ứt chút ân tình cuối cùng giữa chúng tôi.
Tôi không còn n/ợ anh ta gì nữa.
Tôi vịn tường từ từ đứng dậy, bình thản nhìn anh ta.
“Chu Liệt, chúng ta thanh toán xong rồi.”
Cơ thể tôi như đang bốc ch/áy, đầu óc cũng váng vất.
Về phòng thay bộ quần áo ướt, tôi lập tức bắt xe đến b/ệnh viện.
Xuống xe, tôi định đi đăng ký khám, nhưng mắt tối sầm lại, ngã gục ngay tại sảnh tầng một.
Đợi đến khi mở mắt ra, tôi đã nằm trên giường b/ệnh.
Chu Liệt đang ngồi cạnh giường.
“Em tỉnh rồi à?”
Anh ta lo lắng đưa tay ra định sờ trán tôi.
Tôi quay đầu đi, tránh né sự đụng chạm của anh ta.
Tay Chu Liệt khựng lại một lát.
Nhưng vẫn mạnh mẽ áp mu bàn tay vào trán tôi.
“Vẫn còn hơi nóng.”
“Em bị sốt cao, còn có viêm phổi nhẹ, bác sĩ nói phải nằm viện một đêm.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, xoa xoa mu bàn tay tôi.
Tôi muốn vùng ra, nhưng thực sự không còn sức lực, chỉ có thể quay đầu đi không nhìn anh ta.
Chu Liệt nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Được rồi, đừng dỗi anh nữa.”
“Em đẩy Nhược Nhược xuống hồ bơi trước mặt bao nhiêu người như vậy, anh không trừng ph/ạt em thì làm sao đưa ra lời giải thích cho cô ấy?”
“Nhược Nhược vốn dĩ sợ em gh/ét cô ấy, sẽ đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Chu, anh cũng chỉ là để cô ấy yên tâm thôi.”