【Yêu cầu nhiệm vụ: Trong vòng 12 giờ, lấy được vật dụng cá nhân sát thân do mục tiêu Lam Dật Nhàn chủ động tặng.】

【Phần thưởng nhiệm vụ: Một hộp quà bí ẩn!】

【Ph/ạt khi thất bại: Giảm một nửa tổng tài sản hiện có.】

Ánh mắt Giả Hào liếc nhìn tôi.

【Hệ thống, vật dụng cá nhân sát thân là tính cái gì?】

Hệ thống ăn bám:

【Đồ Iót, quần l/ót, những thứ mặc sát thân ấy. Cái này còn cần ta dạy sao?】

Bữa sáng hôm đó, anh ta ăn mà tâm h/ồn treo ngược cành cây.

Lúc trả phòng, xe đẩy hành lý được đẩy ra, chất đầy nửa xe túi m/ua sắm.

Nhân viên khách sạn giúp chuyển vào xe, Giả Hào đứng bên cạnh, ánh mắt nhiệt tình nhìn tôi.

"Dật Nhàn, hôm nay em có rảnh không? Anh biết một chỗ..."

"Không rảnh."

Anh ta nghẹn họng.

"Buổi chiều thì sao?"

"Cũng không rảnh."

Tôi mở cửa xe ngồi vào, hất cằm về phía anh ta.

"Chị về trước đây, cảm ơn anh vì đống đồ này nhé."

Cửa kính xe kéo lên, c/ắt đ/ứt những lời anh ta định nói tiếp.

Trong gương chiếu hậu, anh ta đứng trước cửa khách sạn.

Nhìn chiếc xe của tôi đi khuất, mặt anh ta sụp xuống.

Hệ thống ăn bám vang lên không đúng lúc bên tai anh ta:

【Ký chủ, thời gian còn lại của nhiệm vụ: 11 giờ 14 phút.】

8.

Bốn giờ rưỡi chiều, tôi đang ngồi trong phòng họp nghe phương án sản phẩm mới.

Điện thoại rung.

Là tin nhắn của Giả Hào gửi đến.

"Bảo bối, tối nay đưa em đi ăn lẩu bò siêu hot kia được không?"

"Ảnh cún con đáng thương.jpg"

"Nhớ bảo bối của anh quá!"

Tôi buồn nôn đến mức muốn ói ra bữa trưa.

Còn chưa đầy 5 tiếng nữa là nhiệm vụ kết thúc.

Anh ta thực sự cuống rồi.

Tôi nhìn màn hình điện thoại, nhếch mép.

Trả lời một chữ: "Được."

Bảy giờ tối, quán lẩu ồn ào náo nhiệt.

Tôi mặc một chiếc váy dài bằng lụa trắng, đến điểm hẹn đúng giờ.

Giả Hào đã đợi sẵn ở cửa, mặt đầy nụ cười giả tạo.

Các món ăn lần lượt được bưng lên.

Giả Hào liên tục gắp thức ăn vào bát tôi, ân cần đến mức quá đà.

Ăn được nửa chừng, cửa phòng bao bị đẩy ra.

Một bà thím dắt theo một cậu bé bảy tám tuổi.

Bưng cả bát nước chấm ớt đầy ắp chạy vào.

"Xin lỗi xin lỗi! Đi nhầm phòng rồi!"

Vừa dứt lời, chân bà ta trượt một cái.

Cả bát nước chấm "ào" một tiếng, đổ hết lên chiếc váy trắng của tôi.

Cậu bé òa khóc.

Bà thím vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi cô, xin lỗi cô! Tôi không cố ý đâu!"

Giả Hào đ/ập mạnh xuống bàn, đứng dậy chỉ tay vào bà thím m/ắng:

"Bà đi đứng kiểu gì thế! Đui m/ù à?"

Anh ta diễn rất nhập tâm, nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.

【Hoàn hảo!】

"Em đợi ở đây, anh đi m/ua váy mới cho em."

Giả Hào nói xong, vơ lấy chìa khóa xe chạy ra ngoài.

Biểu cảm của bà thím chuyển thành sự nhẹ nhõm như "đã hoàn thành nhiệm vụ".

Bà ta dắt tay cậu bé, ba bước hai bước đã biến mất ở lối cầu thang.

Tôi cúi đầu nhìn vết bẩn dầu đỏ trên váy, bật cười.

Trung tâm thương mại cách quán lẩu năm phút đi bộ.

Chẳng cần phải lái xe.

Giả Hào đã chuẩn bị sẵn, váy giấu trong cốp xe rồi.

Khi anh ta xách váy quay lại, tôi vẫn ngồi nguyên chỗ cũ.

"Dật Nhàn, váy m/ua về rồi này, em vào nhà vệ sinh thay đi."

Tôi nhận lấy túi, đi vào nhà vệ sinh.

Mười phút sau, tôi thay váy xong bước ra.

Tay cầm chiếc váy trắng đã thay ra.

Còn có một chiếc váy Iót bằng lụa màu trắng kem.

Tôi đưa chiếc váy Iót đến trước mặt Giả Hào.

"Giúp em vứt cái này đi."

Đôi mắt Giả Hào sáng rực lên.

【Váy Iót! Váy Iót bằng lụa! Đồ mặc sát thân!】

Anh ta r/un r/ẩy nhận lấy chiếc váy Iót, đầu ngón tay run lên bần bật.

Sợ tôi đổi ý, nắm ch/ặt trong tay.

"Được! Được! Anh đi vứt ngay đây!"

Anh ta quay người chạy khỏi phòng bao, trốn vào nhà vệ sinh nam.

Khóa trái cửa, áp chiếc váy Iót lên mặt hít một hơi thật sâu.

【Thành công rồi! Nhiệm vụ hoàn thành rồi!】

Quả nhiên, giây tiếp theo.

Tiếng hệ thống ăn bám vang vọng trong đầu anh ta:

【Đinh! Phát hiện mục tiêu chủ động tặng váy Iót lụa sát thân!】

【Độ hoàn thành nhiệm vụ 100%!】

【Nhiệm vụ khẩn cấp tạm thời hoàn thành!】

【Thưởng một hộp quà bí ẩn, có muốn mở ngay không?】

Giả Hào kích động đến mức giọng cũng run lên: "Mở! Mở ngay lập tức!"

【Đang mở hộp quà bí ẩn...】

【Chúc mừng ký chủ nhận được năng lực đặc biệt hiếm: Con mắt thôi miên】

Giả Hào sững sờ.

【Thôi miên? Cái quái gì thế?】

Hệ thống ăn bám giải thích:

【Con mắt thôi miên: Ký chủ nhìn thẳng vào mắt mục tiêu 3 giây là có thể thôi miên đối phương.】

【Người bị thôi miên sẽ phục tùng vô điều kiện mọi mệnh lệnh của ký chủ.】

【Sau khi thôi miên kết thúc, người bị thôi miên sẽ không giữ lại ký ức trong thời gian bị thôi miên.】

【Nhưng cấm ký chủ sử dụng thôi miên để lấy tiền và quà tặng của đối tượng liên kết.】

【Nếu không sẽ bị hệ thống coi là vi phạm quy định.】

Anh ta vội bịt miệng lại để không hét lên.

Giờ có năng lực này rồi.

Anh ta chẳng cần phải giả làm cháu ngoan nữa.

Khiến tất cả những kẻ từng coi thường anh ta đều phải bò đến li/ếm giày cho anh ta.

【Sướng quá! Đây mới là năng lực cấp thần thực sự!】

【Lam Dật Nhàn, Hạ Hoa, tiền của các người, người của các người, tất cả mọi thứ của các người đều là của tao!】

9.

Khoảng thời gian này, Giả Hào vẫn hào phóng với tôi.

Túi xách, đồng hồ, trang sức, xe sang, cứ vài ngày lại mang đến tay tôi.

Tôi không từ chối, mỉm cười nhận lấy, cảm ơn, rồi làm việc của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
9 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm