Khoảnh khắc Cố Trường Phong đưa tờ đơn ly hôn ra, tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Kiếp trước, tôi khóc lóc c/ầu x/in anh ta đừng ly hôn, kết quả lại bị bạch nguyệt quang của anh ta hại cho cửa nát nhà tan.
Kiếp này, tôi phải cho bọn họ biết thế nào là 'tham thì thâm'.
"Được, tôi ký."
Tôi cầm bút, nắn nót ký tên mình lên đơn ly hôn.
Cố Trường Phong sững sờ, đến mức tách trà trên tay cũng suýt rơi xuống đất.
"Lâm Vãn Thu, cô đi/ên rồi à?"
Cố Trường Phong nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn tôi vừa ký, trong mắt đầy vẻ không tin nổi.
Tôi đặt bút xuống, chỉnh lại vạt áo, giọng điệu bình thản đến mức chính tôi cũng thấy đ/áng s/ợ: "Không đi/ên, rất tỉnh táo."
"Đây chỉ là ly hôn giả thôi, đợi qua cơn sóng gió Tô Thanh Hà về nước, chúng ta sẽ tái hôn." Anh ta vội vàng giải thích, như thể sợ tôi đổi ý.
Tô Thanh Hà.
Nghe thấy cái tên này, trong lòng tôi cười lạnh. Kiếp trước chính vì người đàn bà này mà tôi không những mất mạng, còn liên lụy cả bố tôi bị người ta h/ãm h/ại.
Cô ta từ nước ngoài trở về, cả nhà họ Cố đều xem cô ta như báu vật, nói cái gì mà môn đăng hộ đối, mới xứng với con trai nhà họ Cố.
Còn tôi, con gái của một giám đốc nhà máy, trong mắt họ chỉ là một kẻ quê mùa không biết điều.
"Mẹ bảo rồi, bây giờ là giai đoạn then chốt để anh thăng chức, không được xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Bố của Tô Thanh Hà là chiến hữu cũ của bố anh, cô ấy về nước nương nhờ nhà họ Cố, người ngoài khó tránh khỏi bàn tán." Cố Trường Phong tiếp tục giải thích, giọng điệu mang theo vẻ lấy lòng.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Vậy nên các người quyết định để tôi - người vợ danh chính ngôn thuận này - tạm thời biến mất, nhường chỗ cho cô ta?"
"Vãn Thu, đừng nói như vậy." Anh ta nhíu mày, "Chỉ là kế hoãn binh thôi, nhiều nhất là nửa năm, đợi cô ấy ổn định, tìm được việc làm, chúng ta sẽ tái hôn ngay."
Kế hoãn binh?
Kiếp trước tôi đúng là quá ng/u ngốc, thế mà lại tin vào lời q/uỷ quái của anh ta.
Cái gọi là nửa năm biến thành một năm, một năm biến thành mãi mãi. Tô Thanh Hà không những dọn vào nhà họ Cố, mà trong thời gian tôi và Cố Trường Phong ly hôn giả, cô ta còn mang th/ai, trực tiếp được danh chính ngôn thuận bước chân vào cửa.
Còn tôi thì sao? Không những bị đuổi ra khỏi nhà, còn bị người ta lén lút hạ đ/ộc, lúc ch*t trong bụng còn mang th/ai đứa con ba tháng.
"Vãn Thu?" Thấy tôi không nói gì, Cố Trường Phong có chút căng thẳng, "Em đang nghĩ gì thế?"
Tôi hoàn h/ồn, mỉm cười: "Đang nghĩ xem mấy ngày tới nên dọn đến đâu ở. Đã diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, đúng không?"
Trong mắt Cố Trường Phong thoáng qua một tia thất vọng khó nhận ra, rồi anh ta gật đầu: "Anh đã tìm cho em một căn nhà nhỏ ở khu Tây Thành, ngày mai em có thể dọn qua đó."
Khu Tây Thành?
Trong lòng tôi càng cười lạnh hơn. Nơi đó hẻo lánh vô cùng, cách khu Đông Thành nơi nhà họ Cố tọa lạc tận nửa thành phố, đúng là một nơi tuyệt vời để tôi "biến mất".
"Đồ đạc tôi sẽ tự thu dọn." Tôi đứng dậy, phủi bụi trên tay, "Còn gì cần dặn dò nữa không?"
Cố Trường Phong mở miệng, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại lắc đầu: "Không còn nữa."
Tôi quay người đi về phía phòng, bước chân nhẹ nhàng như thể sắp đi dự hỷ sự vậy.
Phía sau truyền đến giọng nói của Cố Trường Phong: "Vãn Thu, xin lỗi em."
Tôi dừng bước, không quay đầu lại: "Cố Trường Phong, có những lời nói một lần là đủ rồi, nói nhiều quá lại trở nên rẻ rúng."
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng, tôi nghe thấy anh ta thở dài một tiếng thật dài.
Kiếp trước nếu nghe thấy tiếng thở dài này, tôi sẽ đ/au lòng, sẽ hối h/ận, sẽ muốn quay lại ôm lấy anh ta mà khóc.
Giờ đây, tôi chỉ thấy buồn nôn.
Một người đàn ông đến dũng khí bảo vệ vợ mình còn không có, thì còn thở dài cái gì?
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý, động tác dứt khoát gọn gàng.
Thực ra cũng chẳng có gì đáng thu dọn, những thứ mang đi được chỉ là vài bộ quần áo thay đổi và một ít giấy tờ. Những thứ khác, bao gồm cả trang sức hồi môn và quà Cố Trường Phong tặng, tôi không lấy thứ gì cả.
Đang lúc xếp quần áo, cửa phòng bị đẩy ra.
Mẹ Cố - Tống Tuệ Vân bưng tách trà bước vào, trên mặt là vẻ kiêu ngạo thường thấy.
"Dọn dẹp thế nào rồi?" Bà ta ngồi xuống ghế, giọng điệu lạnh nhạt.
"Sắp xong rồi." Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục gấp quần áo.
"Lâm Vãn Thu." Bà ta đặt tách trà xuống, "Hôm nay con thể hiện rất bất thường."
Động tác trên tay tôi khựng lại: "Bất thường ở đâu ạ?"
"Với tính cách của con, đáng lẽ phải khóc lóc ầm ĩ mới đúng. Thế mà hôm nay con không những không làm lo/ạn, còn ký tên rất nhanh chóng." Tống Tuệ Vân nheo mắt đá/nh giá tôi, "Có phải đang tính toán mưu đồ gì không?"
Không hổ là phu nhân tướng quân, mắt nhìn sắc bén thật.
Nhưng bà ta đoán sai rồi, tôi không tính toán mưu đồ, tôi đang đào hố.
"Cố phu nhân nghĩ nhiều rồi." Tôi đóng vali lại, quay người đối diện với bà ta, "Con chỉ là nghĩ thông suốt một vài chuyện thôi."
"Chuyện gì?"
"Ví dụ như thế nào gọi là thức thời mới là trang tuấn kiệt." Tôi mỉm cười nhạt, "Nhà họ Cố cần một cô con dâu môn đăng hộ đối, con chỉ là con gái của một giám đốc nhà máy, quả thực không xứng với thủ trưởng. Đã như vậy, hà tất phải mặt dày không chịu đi chứ?"
Trên mặt Tống Tuệ Vân lộ ra nụ cười hài lòng: "Con nghĩ được như vậy là tốt. Yên tâm, chỉ cần con biết điều, nhà họ Cố sẽ không bạc đãi con đâu."
"Vậy thì cảm ơn Cố phu nhân."