"Khi tìm thấy th* th/ể, cảnh tượng thật không nỡ nhìn, bị lo/ạn đ/ao ch/ém ch*t."
"M/áu th!t bầy nhầy, ngay cả gương mặt cũng không nhận ra được, thật quá thảm thương."
"Vốn dĩ sắp được hưởng vinh hoa phú quý rồi, ai mà ngờ..."
"Ai nói không phải chứ, tuy chiến lo/ạn đã bình ổn, nhưng thổ phỉ vẫn hoành hành khắp nơi, thật là đ/áng s/ợ."
Hoàng hậu chưa kịp sắc phong của tân hoàng, chưa ai từng thấy mặt mũi thật, đã ch*t như thế.
Lời đồn rằng tân đế vô cùng đ/au đớn, đem toàn bộ chính sự trong triều giao phó cho tân Nhiếp chính vương xử lý.
Ngài không thể chấp nhận tin tức Tô thị nữ đã ch*t,
Thần trí gần như đi/ên cuồ/ng.
Thế là bỏ mặc triều đình, cải trang thành thường dân, ngày ngày tìm ki/ếm nữ tử họ Tô quanh vùng thôn Thanh Thủy.
Còn một người con gái nơi chân trời góc bể, đang cùng người yêu của mình vô tư lự du ngoạn khắp núi sông gấm vóc.
Hai người cùng nhau đặt chân qua sương tuyết phương Bắc, cùng nhau ngắm nhìn khói xuân Giang Nam.
Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, vị đế vương bị chấp niệm làm cho cuồ/ng lo/ạn kia cuối cùng sẽ trùng phùng với người con gái này.
Đến lúc đó, sẽ mở ra một câu chuyện mới như thế nào đây?
【Hoàn】