“Em đã xem lộ trình rồi, đi đường phụ, mất hai mươi bảy phút.”
Thẩm Nghiễn nhíu mày, như thể vừa nghe thấy một quyết định vô lý.
“Tuế Tuế, em không cần thiết phải làm vậy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Em làm sao?”
Anh bị câu hỏi của tôi làm cho khựng lại, giọng điệu dịu xuống một chút: “Anh biết tối qua để em đợi lâu, anh xin lỗi em. Sau này anh sẽ cố gắng sắp xếp ổn thỏa, không để xảy ra chuyện đột xuất rời đi nữa.”
“Cố gắng?”
Thẩm Nghiễn mím môi.
Trước đây anh rất ít khi bị tôi bắt bẻ câu chữ.
Vì tôi lười bắt bẻ, cũng không nỡ bắt bẻ.
Tôi luôn nghĩ hai người sống với nhau, không cần thiết phải đem từng câu từng chữ ra tính toán.
Thế nhưng cái cảm giác lạnh lẽo khi lớp áo mưa dính ch/ặt vào người tối qua, đến tận bây giờ vẫn còn lưu lại trên chân, như một lớp hơi lạnh mỏng manh.
Anh nhìn tôi, nói lại lần nữa: “Sau này anh sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Anh thở phào nhẹ nhõm, vừa định nói gì đó, tôi đã đẩy xe ra.
Anh vô thức bước theo tôi hai bước.
“Anh lái xe đi theo phía sau em.”
“Không cần.”
“Em mới đi lần đầu, anh không yên tâm.”
“Thẩm Nghiễn.”
Tôi vịn vào tay lái, quay đầu nhìn anh.
“Hôm qua anh cũng không yên tâm đấy thôi.”
Sắc mặt anh thay đổi.
Tôi không nói tiếp nữa.
Nếu nói nữa, lại sẽ biến thành một cuộc tranh cãi về chuyện tối qua.
Mà tôi thì không muốn cãi nhau nữa.
Tôi chỉ muốn đến công ty trước tám giờ rưỡi.
Đèn xe bật sáng, tôi nhẹ nhàng vặn tay ga, chiếc xe điện nhỏ lướt ra khỏi nhà xe.
Thẩm Nghiễn đứng phía sau gọi tôi một tiếng.
“Tuế Tuế.”
Tôi không dừng lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy.
Buổi sáng gió mát mẻ hơn tối qua.
Tiệm ăn sáng bên đường vừa mở cửa, lồng hấp bốc hơi nghi ngút, tiếng quẩy thả vào chảo dầu nghe rất giòn tai.
Trước đây khi ngồi xe Thẩm Nghiễn, tôi luôn vội vã lướt qua những cửa tiệm này.
Anh sẽ hỏi: “Có muốn ăn sáng không?”
Tôi thường bảo thôi đi, sắp muộn rồi.
Sau đó anh sẽ m/ua cho tôi một hộp sandwich và ly latte nóng ở cửa hàng tiện lợi.
Đó cũng là những chuyện nhỏ mà tôi rất trân trọng.
Nhưng hôm nay, khi lái xe đến ngã tư, tôi bỗng nhiên dừng lại.
Tôi tấp xe vào lề, bước vào một tiệm bánh bao mà trước đây tôi chỉ mới ngửi thấy mùi.
Bà chủ hỏi tôi muốn m/ua gì.
Tôi nhìn những chiếc bánh bao trắng m/ập mạp trong lồng hấp, bỗng hơi phân vân.
“Một cái bánh bao đậu đỏ, một ly sữa đậu nành.”
Suy nghĩ một chút, tôi nói thêm: “Cho thêm một quả trứng trà nữa ạ.”
Bà chủ nhanh nhẹn gói đồ lại, lúc đưa cho tôi còn dặn: “Cô bé lái xe chậm thôi nhé, sáng sớm đường trơn.”
Tôi mỉm cười: “Vâng ạ.”
Tôi để ly sữa đậu nành vào giỏ xe, bỏ quả trứng trà vào túi áo, lúc đến dưới lầu công ty vừa đúng tám giờ hai mươi sáu phút.
Sớm hơn bốn phút so với khi ngồi xe Thẩm Nghiễn.
Đồng nghiệp Mạnh D/ao gặp tôi ở cửa, mắt sáng rực lên.
“Cậu m/ua xe điện rồi à?”
Tôi tháo mũ bảo hiểm, tóc bị đ/è nên hơi rối.
“Ừ, tối qua mới m/ua.”
“Tối qua? Trong trận mưa đó á?”
Cô ấy đi vòng quanh chiếc xe một vòng, tặc lưỡi.
“Được đấy Hứa Tuế An, chiếc xe này nhìn dễ thương phết.”
Tôi khóa xe cẩn thận, không đáp lại lời trêu chọc của cô ấy.
Mạnh D/ao đi theo tôi vào thang máy, dán mắt vào ly sữa đậu nành và quả trứng trà trên tay tôi.
“Hôm nay trông cậu tươi tỉnh phết. Thẩm Nghiễn đưa cậu đến à?”
“Tớ tự lái đến.”
Cửa thang máy đóng lại, tấm gương phản chiếu gương mặt bị gió thổi ửng hồng của tôi.
Mạnh D/ao nhìn tôi, như thể mất một lúc mới phản ứng kịp.
“Hai người cãi nhau à?”
Tôi cúi đầu bóc trứng trà.
“Không có.”
Cô ấy kéo dài giọng: “Lần nào cậu nói không có, là đều có chuyện.”
Tôi cắn một miếng trứng trà đã bóc vỏ.
Hơi mặn.
Nhưng ấm nóng.
“Thật sự không có.”
Tôi nói, “Chỉ là đột nhiên thấy tự mình lái xe cũng tiện.”
Mạnh D/ao không hỏi thêm nữa, chỉ cười nói: “Vậy sau này cậu không cần phải nhìn sắc mặt anh ta nữa.”
Tôi sững người.
Câu nói này của cô ấy không hề có á/c ý.
Thế nhưng ba chữ “nhìn sắc mặt” vẫn khẽ cứa vào lòng tôi.
Trước đây tôi không hề cảm thấy mình đang nhìn sắc mặt Thẩm Nghiễn.
Tôi chỉ là sẽ xem anh đã bận xong chưa trước khi tan làm.
Sẽ cất lại chiếc túi vừa dọn dẹp xong vào ngăn bàn khi anh đột ngột nói có việc bận.
Sẽ ngồi lướt điện thoại hai mươi phút ở sảnh công ty khi anh bảo “Em đợi anh mười phút nhé”.
Sẽ nhìn biểu cảm của anh trước sau khi anh đến muộn.
Nếu anh mệt, tôi sẽ không nhắc đến việc mình đã đợi bao lâu.
Nếu anh áy náy, tôi sẽ thuận theo bậc thang mà bước xuống.
Nếu anh cáu gắt, tôi sẽ nói không sao đâu.
Những chuyện này nếu tách riêng ra thì rất nhỏ.
Nhỏ đến mức chẳng ai buồn tính toán.
Nhưng khi chúng chồng chất lên nhau, vậy mà lại chồng chất đủ để m/ua một chiếc xe điện.
Sáu giờ chiều, tôi tan làm đúng giờ.
Trên điện thoại có tin nhắn của Thẩm Nghiễn.
【Hôm nay anh có thể đúng giờ, đợi anh mười phút nhé.】
Tôi đứng ở cửa thang máy, nhìn dòng tin nhắn đó.
Nếu là trước đây, tôi đã trả lời “Được”.
Sau đó xuống lầu, tìm một góc khuất nào đó đứng chờ.
Mười phút thành hai mươi phút cũng chẳng sao.
Anh đến, tôi sẽ ngồi vào ghế phụ, giả vờ như không để ý việc anh đến muộn.
Nhưng hôm nay tôi cất điện thoại vào túi, đội mũ bảo hiểm, đẩy xe ra khỏi nhà xe.
Vừa lái đến cửa công ty, xe của Thẩm Nghiễn từ ven đường rẽ vào.
Anh thấy tôi, bấm còi một cái dứt khoát.
Tôi dừng lại.
Cửa kính hạ xuống, anh nhìn tôi, ánh mắt hơi vội vã.
“Anh chẳng phải đã bảo đợi anh mười phút sao?”
“Em tan làm rồi.”
“Anh đến đón em.”
Tôi vịn tay lái, cảm thấy câu nói này bỗng dưng xa lạ quá.
Trước đây mỗi khi nghe thấy nó, tôi đều rất vui vẻ.