Khi tôi trở về nhà họ Vân, cô tiểu thư giả đang lâm b/ệnh.
Ngay lần đầu gặp tôi, cô ta đã ho ra m/áu.
Mẹ tôi h/oảng s/ợ ôm ch/ặt lấy cô ta.
Cha nhíu mày nhìn tôi:
"Trên người con sát khí quá nặng, tránh xa nó ra một chút."
Tôi mỉm cười lùi lại ba bước.
Sau này trong đợt thử thách gia tộc, cô ta dẫn yêu thú đến sân của tôi, rồi lại khóc lóc nói rằng tôi thả yêu thú hại cô ta.
Trưởng lão nhà họ Vân muốn ph/ạt tôi vào Trấn M/a Quật.
Nơi đó giam giữ M/a Tôn từ ba trăm năm trước, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng không dám lại gần.
Mẹ tôi lạnh lùng nói:
"A Vũ, làm sai thì phải chịu ph/ạt."
Tôi gật đầu.
"Được thôi."
Khoảnh khắc cửa Trấn M/a Quật đóng lại, tôi nghe thấy họ thở phào nhẹ nhõm.
Ba năm sau, m/a khí ngút trời.
Người nhà họ Vân quỳ ngoài cửa hang c/ầu x/in tôi ra tay c/ứu tộc.
M/a Tôn ngồi phía sau tôi, lười biếng hỏi:
"Đồ đi/ên nhỏ."
"Đây chính là những người mà ngươi gọi là gia đình sao?"
Ngày người nhà họ Vân tìm thấy tôi, tôi đang đào rễ m/a đằng trong núi hoang.
Thứ đó mọc trong rãnh nước sau bãi tha m/a, rễ của nó giống như ngón tay người, khi nhổ ra còn biết bám lấy người khác.
Tôi giẫm một chân lên nó.
Lưỡi d/ao rạ/ch dọc theo phần rễ.
Nhựa đen b/ắn đầy tay tôi.
Con thú nhỏ bị g/ãy sừng nằm trên tảng đ/á bên cạnh,
đang chăm chú nhìn tôi.
Tôi ném một nửa đoạn rễ cho nó.
"Ăn đi."
Nó há miệng cắn lấy, nhai rôm rốp.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Sáu người.
Hai tu sĩ, ba hộ vệ, và một quản sự trung niên mặc áo xanh.
Tôi không quay đầu lại.
Quản sự lên tiếng trước:
"Cô nương có phải là Vân Vũ không?"
Tôi nhét nửa đoạn m/a đằng còn lại vào giỏ th/uốc.
"Không phải."
Quản sự sững sờ.
Tu sĩ phía sau ông ta nhíu mày.
"Chúng tôi đã điều tra rồi, cô có vết bớt hình trăng khuyết trên vai trái."
Tôi ngồi xổm trên đất, đào thêm một đoạn m/a đằng nữa.
"Đã điều tra rồi còn hỏi?"
Sắc mặt tu sĩ đó không tốt lắm.
Quản sự lại đỏ hoe mắt.
"Đại tiểu thư, nhà họ Vân đã tìm cô rất nhiều năm rồi."
"Gia chủ và phu nhân vẫn luôn nhớ thương cô."
Tay tôi khựng lại.
Con thú nhỏ bị g/ãy sừng ngẩng đầu lên, nhe răng với họ.
Hộ vệ lập tức rút ki/ếm.
Tôi nghiêng đầu nhìn con thú nhỏ.
"Nằm xuống."
Nó bất mãn phun ra một ngụm m/a khí, nhưng vẫn nằm lại trên tảng đ/á.
Quản sự lại nói:
"Đại tiểu thư, cùng chúng tôi về nhà đi."
Nhà.
Khi từ này thốt ra, gió núi như ngừng thổi trong giây lát.
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Kẽ móng tay toàn là bùn đen và nhựa m/a đằng.
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã không còn nghe thấy từ này nữa.
Bên rìa Trấn M/a Quật không có nhà.
Chỉ có hang động.
Chỉ có tấm đệm cỏ mục nát.
Chỉ có lũ m/a trùng bò ra cắn người vào ban đêm.
Sau này tôi trốn thoát khỏi hang, lang thang giữa nhân gian mấy năm, cũng chẳng có ai hỏi tôi có nhà hay không.
Người nhà họ Vân nói, tôi có.
Tôi đeo giỏ th/uốc lên.
Đáy mắt quản sự lộ vẻ vui mừng.
"Đại tiểu thư đồng ý về rồi sao?"
Tôi nhìn ông ta một cái.
"Có cơm không?"
"Có."
"Có giường không?"
"Có."
"Có thể ngủ mấy ngày?"
Giọng quản sự nghẹn lại.
"Tất nhiên là có thể ngủ mãi."
Tôi gật đầu.
"Đi thôi."
Con thú nhỏ bị g/ãy sừng lập tức đi theo.
Tu sĩ ngăn lại.
"M/a vật này không được vào nhà họ Vân."
Con thú nhỏ gầm gừ, lông đen trên lưng dựng đứng cả lên.
Tôi xoa xoa cái sừng bị g/ãy của nó.
"Về núi đi."
Nó không động đậy.
Tôi nói: "Cắn người nhà họ Vân, họ sẽ không cho ngươi cơm đâu."
Nó hiểu ý, quay người chui vào đống đ/á vụn.
Đi được vài bước, nó lại quay đầu nhìn tôi.
Tôi xua xua tay.
"Đừng ch*t đấy."
Nó kêu lên với tôi một tiếng.
Nhà họ Vân rất lớn.
Trước cửa có hai bức tượng thú bằng bạch ngọc,
trong mắt khảm linh thạch.
Khi tôi bước vào, linh thạch lóe lên một cái.
Rồi tối đi.
Sắc mặt người gác cổng thay đổi.
Quản sự nói nhỏ:
"Đại tiểu thư đi đường vất vả, trước tiên hãy đi gặp gia chủ và phu nhân."
Tôi nhìn vào hai viên linh thạch đã tắt.
"Hỏng rồi à?"
Quản sự cười gượng gạo.
"Chắc là do lâu năm rồi."
Tôi không bóc trần.
Thứ đó là mắt thú tránh tà.
Tôi đến gần, nó không sáng nữa.
Bởi vì nó sợ tôi.
Trong sân chính mùi linh dược rất nồng.
Chưa kịp vào cửa, đã nghe thấy tiếng người ho bên trong.
Nhẹ nhàng.
Ho một tiếng, đám người bên cạnh liền rối lo/ạn cả lên.
"Cô nương, chậm một chút."
"Mau mang th/uốc đến đây."
"Phu nhân, cô nương Phất Yên lại không khỏe rồi."
Tôi đứng ở cửa.
Quản sự thì thầm:
"Đại tiểu thư, bên trong là cô nương Phất Yên."
"Cô ấy là đứa trẻ được gia chủ và phu nhân nuôi dạy từ nhỏ."
Tôi hỏi: "Giả à?"
Sắc mặt quản sự tái nhợt.
"Đại tiểu thư, lời này không thể nói bừa."
Tôi gật đầu.
"Vậy gọi là không phải con ruột."
Khóe miệng ông ta co gi/ật.
Chưa kịp nói gì, người trong phòng đã nhìn ra.
Thiếu nữ ngồi trên giường mềm mặc váy áo màu nhạt,
khuôn mặt trắng hơn cả giấy.
Cô ta ngước mắt nhìn tôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, bát th/uốc trên tay cô ta rơi xuống đất.
Cô ta đột ngột ho ra một ngụm m/áu.
Trong phòng hỗn lo/ạn cả lên.
"Phất Yên!"
Một người phụ nữ lao tới, ôm lấy cô ta vào lòng.
Bà mặc bộ đồ thêu vân mây, trên búi tóc cài trâm bạch ngọc, đôi mắt đã đỏ hoe.
Tôi đoán, đó là mẹ tôi.
Vân phu nhân.
Vân Phất Yên tựa vào lòng bà, bên môi vẫn còn dính m/áu.
Cô ta r/un r/ẩy cất tiếng:
"Mẹ... con không sao."
Vân phu nhân ôm cô ta, quay đầu nhìn tôi.
Trong ánh nhìn đó có sự kinh ngạc, có đ/au xót, và cả một chút sợ hãi không giấu nổi.
Người đàn ông trung niên trên ghế cao cũng nhìn sang.
Đôi mày ông ta có vài phần giống tôi.
Vân gia chủ.
Ông ta nhíu mày.
"Trên người con sát khí quá nặng, tránh xa nó ra một chút."
Tôi cúi đầu nhìn mình.
Quần áo là m/ua trên đường.
Quần áo mới.
Sạch sẽ.
Tay cũng đã rửa.
Không có nhựa m/a đằng.