Kiếp trước, để trở thành một "Quốc công phu nhân đoan trang hiền thục" trong lòng Thẩm Hạc Chi, ta đã giấu đi tất cả những góc cạnh sắc bén của mình, không còn cưỡi ngựa, không còn đá/nh cầu, cũng chẳng dám làm bất cứ điều gì "khác người". Ta sống như một pho tượng Bồ T/át không tì vết, được thờ phụng trong chính đường phủ Quốc công suốt bốn mươi năm.
Nhưng ta của kiếp này, vẫn là đích nữ nhà họ Quý lớn lên trên lưng ngựa.
Ta ghì ch/ặt dây cương, thúc ngựa lao đi. Gió xuân luồn vào tay áo, thổi bay mái tóc, ta nắm chắc gậy cầu, trong mắt chỉ có quả cầu đang lăn tròn.
Một gậy vung ra,
Quả cầu theo tiếng vút vào lưới.
Tiêu Lẫm đứng bên cạnh liếc nhìn ta, khóe môi hơi nhếch lên một đường cong.
Một trận, hai trận, ba trận.
Ta và Tiêu Lẫm phối hợp ăn ý không một kẽ hở, tung hoành ngang dọc trên sân đấu.
Tất cả đối thủ đều bị chúng ta đá/nh bại dưới vó ngựa.
Còn phía đối diện, dù kỹ thuật của Thẩm Hạc Chi không tệ, nhưng Tú Châu căn bản không biết cưỡi ngựa. Nàng ta nằm rạp trên lưng ngựa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, siết ch/ặt dây cương, mấy lần suýt chút nữa ngã xuống.
Thẩm Hạc Chi buộc phải phân tâm để bảo vệ nàng ta, cả hai tay chân luống cuống, chật vật vô cùng.
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.
Ta và Tiêu Lẫm giành chiến thắng với tỉ số áp đảo.
Bên sân vang lên tiếng hoan hô như sấm, Nhược Lan nhảy cẫng lên trong đám đông gọi tên ta, phấn khích đến mức mặt đỏ bừng.
Ta lật người xuống ngựa, trong lòng trào dâng một nỗi sảng khoái khó tả.
Kiếp trước, vì một người đàn ông, ta đã đá/nh mất chính mình.
Kiếp này, ta phải tìm lại bản thân từng chút một.
“Oản Oản.”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Ta xoay người lại, Thẩm Hạc Chi đứng cách đó vài bước, trên mặt treo một nụ cười không mấy tự nhiên.
“Chúc mừng nàng.” Chàng nói, giọng điệu mang theo vài phần phức tạp, “Trước đây ta không hề hay biết,
kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng lại giỏi đến thế.”
Ta nhìn chàng, cười lạnh.
“Chuyện người không biết, còn nhiều lắm.”
Nói xong, ta thẳng bước đi về phía Tiêu Lẫm.
Tiêu Lẫm đang đứng bên sân, vỗ về con ngựa của mình.
Đó là một con tuấn mã đỏ rực toàn thân, bờm như lửa ch/áy, bốn chân thon dài, đứng giữa những con ngựa được cưng chiều nuôi dưỡng, trông đặc biệt bắt mắt. Nó thỉnh thoảng lại khịt mũi, chân trước cào đất, toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo bất kham.
Ta bước tới, mắt sáng rực: “Đây là ngựa của chàng sao?”
Tiêu Lẫm gật đầu, lòng bàn tay vỗ nhẹ hai cái trên cổ ngựa.
Ta đi quanh con ngựa một vòng, không nhịn được cảm thán: “Ngựa từng ra trận, hèn gì trông khác biệt hẳn.”
Tiêu Lẫm nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần ngạc nhiên: “Nàng không sợ sao?”
“Sợ cái gì?” Ta đón lấy ánh mắt chàng, mỉm cười, “Chàng và con ngựa này bảo vệ non sông, đều là anh hùng. Anh hùng thì có gì đ/áng s/ợ?”
Tiêu Lẫm hơi sững sờ.
Ngay sau đó, chàng bật cười.
Bàn tay vuốt nhẹ cổ ngựa, giọng trầm thấp và dịu dàng: “Có muốn trải nghiệm cảm giác ngồi trên chiến mã không?”
Ta ngẩn người, rồi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Được sao?”
Chàng không trả lời.
Chỉ thấy chàng một tay chống lên lưng ngựa, một cú lật người dứt khoát đã ngồi lên, dáng vẻ nhanh nhẹn như chim ưng.
Ta còn chưa kịp phản ứng, chàng đã nắm lấy cổ tay ta, kéo nhẹ một cái, ta liền được chàng đưa lên lưng ngựa, ngồi vững vàng phía trước chàng.
“Ngồi chắc nhé.” Giọng chàng vang lên trên đỉnh đầu, mang theo một tia ý cười nhàn nhạt.
Ngay sau đó, chàng kẹp nhẹ hai chân vào bụng ngựa.
Con ngựa đỏ hí vang một tiếng, bốn vó tung bay, lao đi như một tia chớp đỏ rực.
Đằng xa, Thẩm Hạc Chi vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm về hướng ta và Tiêu Lẫm.
Đường quai hàm của chàng siết ch/ặt, những ngón tay cầm roj ngựa hơi trắng bệch, cả người như bị thứ gì đó nghẹn lại trong lồng ngựk, khó chịu khôn tả.
“Thế tử.”
Tú Châu rụt rè kéo tay áo chàng, gọi khẽ một tiếng.
Thẩm Hạc Chi hoàn h/ồn, thần sắc có chút không tự nhiên: “Sao vậy?”
“Chàng… chàng làm sao vậy?” Tú Châu ngước mặt nhìn chàng, trong mắt mang theo sự thăm dò cẩn trọng, “Sắc mặt chàng không tốt lắm.”
“Không sao.” Thẩm Hạc Chi hít sâu một hơi, nén lại nỗi bực bội không tên trong lòng,
“Để ta đưa nàng về phủ.”
Tú Châu cúi đầu, những ngón tay xoắn ch/ặt khăn tay, hồi lâu mới lí nhí lên tiếng: “Thế tử… hôm nay thiếp đá/nh cầu cùng chàng, tiểu thư chắc chắn đã nhìn thấy hết rồi. Thiếp còn mặt mũi nào mà về phủ nữa?”
Thẩm Hạc Chi nhíu mày.
“Chàng… khi nào mới nói chuyện của chúng ta với mẫu thân chàng?” Tú Châu thăm dò hỏi.
Thẩm Hạc Chi im lặng một lúc, trong giọng nói thêm vài phần mất kiên nhẫn:
“Chuyện này không đơn giản như vậy. Thân phận của nàng đặt ở đó, họ chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Chuyện này… còn phải bàn bạc kỹ lưỡng mới được.”
Tú Châu cúi đầu, không nói gì, chỉ là chiếc khăn tay trong lòng bàn tay càng lúc càng bị siết ch/ặt.
Chiều tà buông xuống, chân trời rực ch/áy nửa mảng ráng chiều, gió đêm mang theo hương cỏ cây thanh khiết.
Xe ngựa dừng lại ở cửa bên phủ họ Quý, ta vừa đặt chân lên bậc bước, một bàn tay bỗng nhiên thò ra từ sau gốc hòe bên cạnh, nắm ch/ặt lấy cổ tay ta.
“Oản Oản.”
Tim ta đ/ập mạnh, rồi nhận ra người đến.
Thẩm Hạc Chi.
Bộ trường bào nguyệt bạch của chàng lấm lem bụi bặm, mái tóc cũng có chút rối bời, hoàn toàn chẳng còn phong thái nho nhã ngày thường.