Anh ấy chưa bao giờ phủ nhận, liệu có phải vì tôi đã c/ứu anh ấy không?
Liệu có phải vì lúc đó anh ấy vừa đúng lúc thất tình?
Liệu có phải vì biết tôi thích anh ấy, nên mới nói, hãy thử ở bên nhau xem sao?
Giống như việc anh chưa bao giờ công khai mối qu/an h/ệ với tôi.
Giống như việc anh đi đón Tống Nam Kiều, rồi đích thân đưa người ta đến tận công ty.
Sự thiên vị của anh.
Luôn luôn công khai và trắng trợn.
Là do tôi m/ù quá/ng, tự nh/ốt mình trong ảo tưởng rằng anh ấy yêu tôi.
Năm năm rồi, mà vẫn không nhìn rõ rốt cuộc người anh ấy yêu là ai.
Sau giờ làm, tôi hẹn đồng nghiệp đi m/ua sắm, ăn uống xong xuôi mới trở về.
Đẩy cửa vào, tôi sững sờ khi thấy Thương Thời Tự đang ở nhà, hơn nữa trên bàn,
còn bày đầy những món tôi thích ăn.
Ở giữa còn có một chiếc bánh kem nhỏ.
Anh ngồi trên ghế sofa, trong gạt tàn đã chất đầy mấy mẩu th/uốc lá.
Tôi ngạc nhiên nhướng mày.
Thấy tôi trở về, anh mở cửa sổ ra cho mùi th/uốc trong phòng bay đi.
“Sao giờ này mới về?”
“Ăn cơm thôi.”
Tôi ồ lên một tiếng, hơi áy náy.
“Em, em ăn với đồng nghiệp rồi.”
Tuy hơi ngại, nhưng tôi vẫn khéo léo nhắc nhở anh.
“Lần sau, nếu anh nấu cơm thì có thể báo trước cho em một tiếng.”
Nếu không, lại xảy ra tình huống như hôm nay, tôi cũng thấy khó xử.
Thương Thời Tự nhíu mày: “Anh có gửi tin nhắn cho em mà.”
“Em không thấy à?”
Tay tôi khựng lại, vội vàng lấy điện thoại ra.
Lướt xuống một hồi lâu, tôi mới thấy tin nhắn của Thương Thời Tự.
Anh nói.
“Quên mất hôm qua là sinh nhật em.”
“Hôm nay bù cho em, về nhà sớm nhé.”
Mặt tôi đỏ bừng.
“Xin lỗi anh, em không thấy tin nhắn.”
Ngước mắt lên, lại thấy Thương Thời Tự đang nhìn chằm chằm vào điện thoại của tôi, anh có vẻ như muốn nói lại thôi.
Tôi cất điện thoại đi: “Cái đó, chúng ta thổi nến đi.”
Bữa cơm này tôi thực sự không nuốt nổi nữa.
Nếu là trước đây, thấy Thương Thời Tự chịu nấu cho tôi một bữa cơm, chắc chắn tôi sẽ thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng bây giờ, chỉ thấy mâm cơm này quá ngấy.
Có chút buồn nôn.
Thổi nến xong, Thương Thời Tự đưa cho tôi một chiếc hộp nhung.
“Mở ra xem đi?”
Anh nhìn tôi đầy mong đợi.
Thế nhưng tôi nhìn chiếc hộp trước mặt, chẳng hề có chút hứng thú nào để mở ra.
Thực ra tôi biết đây là gì, cũng biết bên trong đựng cái gì.
Cho dù là sớm hơn một ngày, Thương Thời Tự đưa chiếc nhẫn này cho tôi, tôi cũng sẽ vui vẻ đón nhận.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ bỏ chiếc hộp vào túi xách.
“Để lát nữa em xem, chúng ta ăn bánh trước nhé?”
Thương Thời Tự không rõ là thất vọng hay nhẹ nhõm, anh chần chừ một chút rồi gật đầu.
Khi Thương Thời Tự tắm xong đi ra, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Nếu là ngày thường, tôi tuyệt đối sẽ không ngủ trước anh.
Tôi thích sấy tóc cho anh mỗi khi anh tắm xong.
Tóc anh rất mềm.
Mỗi khi đầu ngón tay lướt qua mái tóc anh, tôi dường như đều nghe thấy tiếng tim mình đ/ập.
Nhưng hôm nay,
Anh chỉ có thể đứng ở cuối giường.
Tay cầm khăn tắm, ngẩn người nhìn tôi đang ngủ say.
Ngày hôm sau.
Lúc ra ngoài, tôi định hỏi Thương Thời Tự xem có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không.
Vì xe của tôi hôm qua đã mang đi bảo dưỡng, vẫn chưa lấy về.
Thương Thời Tự cất điện thoại, có chút khó xử.
“Đúng lúc hôm nay có việc gấp, anh phải ra ngoài một chuyến.”
“Anh gọi xe cho em nhé?”
Tôi sững người, vội xua tay.
“Không cần đâu, anh cứ bận việc của anh đi, em tự gọi xe là được.”
Trước giờ chúng tôi vốn dĩ vẫn đi làm riêng, hôm nay tôi đột nhiên muốn ngồi xe anh đến công ty, quả thực là có chút quá giới hạn.
Thương Thời Tự do dự một chút: “Hay là, anh đưa em đến công ty trước vậy, giờ này chắc khó gọi xe lắm.”
Tôi vội xua tay, vừa nhanh chóng xỏ giày.
“Thật sự không sao đâu, em tự đi được, em đi trước đây.”
Tôi đóng cửa phòng lại, gần như là chạy trốn.
Đến công ty không bao lâu, nhóm chat của công ty bỗng nhiên rất sôi nổi.
Tin nhắn cứ thế hiện lên liên tục, chẳng mấy chốc đã hơn 99+.
Có người gửi ảnh của Thương Thời Tự vào nhóm.
“Nhìn kìa nhìn kìa, Tổng giám đốc Thương của chúng ta hình như thực sự yêu rồi.”
“Tôi vừa thấy anh ấy và Giám đốc Tống ở công viên giải trí! Hai người họ lại còn ngồi đu quay cùng nhau nữa chứ, lãng mạn quá đi mất!”
“Trời ơi, nghe nói hai người là mối tình đầu, không lẽ thực sự gương vỡ lại lành rồi?”
“Chúng ta sắp có bà chủ rồi sao?”
Đầu ngón tay tôi nắm ch/ặt điện thoại đến trắng bệch.
Trái tim đ/au nhói từng cơn.
Hóa ra.
Việc Thương Thời Tự nói đột nhiên có việc gấp.
Là để đi cùng Tống Nam Kiều ngồi đu quay sao.
Nghĩ đến vẻ mặt khó xử của Thương Thời Tự vào buổi sáng, nước mắt tôi suýt chút nữa đã rơi xuống.
Hứa Vãn.
Không được khóc, không được vô dụng như thế.
Nghe thấy chưa.
Vì vậy, khi bộ phận đột nhiên có nhiệm vụ đi công tác, tôi đã giành lấy ngay lập tức.
Tối hôm đó sau khi tiếp khách xong trở về khách sạn, đã hơn mười hai giờ đêm.
Về đến khách sạn, tôi mệt đến mức đổ gục xuống ngủ.
Ngày hôm sau, tôi bị tiếng điện thoại đá/nh thức.
Nhìn qua, hóa ra là Thương Thời Tự.
“Em đi công tác rồi à?”
Tôi ngẩn người, lúc này mới nhớ ra hôm qua đến Hải Nam, lại quên mất không nói với Thương Thời Tự một tiếng.
Tôi vội vàng xin lỗi, rồi hỏi anh có chuyện gì không.
Thương Thời Tự ở đầu dây bên kia im lặng một thoáng, lúc này mới hỏi tôi cái cà vạt sọc đỏ xanh của anh để ở đâu.