Thêm vào đó, gia thế của tôi lại cực kỳ tốt, nên chẳng mấy chốc tôi đã trở thành "miếng bánh ngon" trong mắt các phu nhân.
Thế là, người đến nhà tôi cầu hôn lại càng nhiều. Sau khi cha mẹ hỏi ý kiến tôi, họ liền tiết lộ ra ngoài yêu cầu khắt khe của gia đình khi chọn rể: Con rể cả đời không được nạp thiếp.
Yêu cầu này vừa đưa ra, số người đến cầu hôn lập tức giảm đi quá nửa, trong đó có cả vài gia đình mà cha mẹ tôi vốn rất ưng ý.
Đối với việc này, cha mẹ có chút sốt ruột, nhưng tôi lại chẳng hề bận tâm.
Nếu chỉ vì muốn gả đi mà phải gả, để rồi cuộc sống sau khi kết hôn còn tệ hơn cả hiện tại, vậy thì hà tất phải tự chuốc lấy khổ sở?
Ngay lúc chúng tôi tưởng rằng không ai có thể chấp nhận yêu cầu của mình, vợ chồng Kiến An hầu đã đích thân dẫn thế tử Lý Hủ và quan mai mối đến tận nhà cầu hôn.
Có thể thấy rõ, vợ chồng Kiến An hầu thực sự rất quý mến tôi.
Bởi vì tôi không chỉ chữa khỏi căn b/ệnh khó nói của Kiến An hầu phu nhân, mà đơn th/uốc tôi kê còn trị dứt điểm chứng ho về đêm kinh niên của Kiến An hầu.
Giờ đây khi họ đã khỏe mạnh, tâm trạng tự nhiên cũng tốt lên, nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một báu vật.
Vì vậy, họ không chỉ khen ngợi tôi không ngớt, mà còn chủ động đề nghị rằng nếu tôi đồng ý gả vào phủ Kiến An hầu, sau khi thành thân sẽ không yêu cầu tôi phải "tương phu giáo tử".
Nếu tôi thích, vẫn có thể tiếp tục làm tổng quản sự của y quán nữ.
Lời này cực kỳ hợp ý tôi, hiện tại tôi đang sống rất trọn vẹn, rất hạnh phúc, không hề muốn vì kết hôn mà từ bỏ sự nghiệp của mình.
Tuy nhiên, đây là ý của vợ chồng Kiến An hầu, còn thái độ của Lý Hủ ra sao thì chưa rõ, thế là tôi nhìn về phía anh ta.
Lý Hủ lúc này đang ngồi một bên lén nhìn tôi, thấy tôi nhìn mình, anh ta lập tức đỏ mặt.
Nhưng anh ta không né tránh, trái lại còn mỉm cười với tôi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ và cảm kích.
Đợi đến khi vợ chồng Kiến An hầu và quan mai mối nói hết lời, Kiến An hầu phu nhân liền nháy mắt với Lý Hủ.
Anh ta đỏ mặt đứng dậy, chắp tay với cha mẹ tôi nói: "Thế thúc, thẩm thẩm, tiểu chất ngưỡng m/ộ tam tiểu thư đã lâu, lòng thành cầu hôn tam tiểu thư."
Sau đó anh ta nhìn tôi: "Nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất từ khanh. Nếu được tam tiểu thư làm vợ, cả đời này tuyệt đối không nạp người thứ hai."
Nhờ vào câu nói này, vào cuối năm mười sáu tuổi, tôi đã đính hôn với thế tử Kiến An hầu Lý Hủ, ngày cưới định vào đầu hạ năm sau.
Sau khi định hôn sự, tôi không hề bị giam lỏng để thêu áo cưới, mà vẫn bận rộn với công việc tại y quán nữ.
Vì tôi lưu lạc bên ngoài nhiều năm, chỉ lo ki/ếm sống nên chưa từng học thêu thùa, mọi người cũng không làm khó tôi.
Liễu Vân Thư đã tìm những thợ thêu giỏi nhất trong cung về thêu áo cưới cho tôi, tôi chỉ cần thêu thêm vài mũi kim khi gần xong để tỏ ý tự tay mình làm là được.
Trong sự bận rộn, thời gian trôi qua rất nhanh, ngày cưới chớp mắt đã tới.
Ngày thành thân, hoàng đế dẫn theo Liễu Vân Thư đích thân đến dự lễ cưới.
Vì Liễu Vân Thư đang mang th/ai, hai người không ở lại lâu mà trở về cung.
Cuộc sống sau hôn nhân của tôi và Lý Hủ khá ngọt ngào, anh ấy đối xử với tôi dịu dàng chu đáo, cũng luôn ủng hộ sự nghiệp của tôi.
Sự ngọt ngào này thậm chí khiến tôi tạm quên đi sự phản bội của Lâm Dữ, bắt đầu thử dành ra vài phần chân tình để đối đãi với Lý Hủ.
Không chỉ vậy, tôi còn đối xử với gia đình anh ấy vô cùng tận tâm.
Không những thường xuyên đích thân làm dược thiện bồi bổ sức khỏe cho họ, mà còn chế ra các loại túi th/uốc phù hợp với từng người.
Ngay cả gia đình hai người chị gái đã xuất giá của anh ấy, tôi cũng đều chăm sóc chu đáo.
Thậm chí ngay cả hạ nhân trong phủ cũng thường xuyên được uống các loại th/uốc thang giúp cường thân kiện thể, phòng ngừa b/ệnh tật.
Những cử chỉ này của tôi đã giành được sự khen ngợi không ngớt của cả phủ hầu, cũng giành được sự yêu thương chân thành từ gia đình anh ấy.
Nhiều lúc, Lý Hủ còn đùa rằng tôi giống con gái ruột của cha mẹ anh, giống em gái ruột của các chị anh, còn anh ấy mới giống như con rể ở rể vậy.
Lòng tôi thấy rất ngọt ngào, cũng chẳng phải vì lời nói của anh ấy, mà là vì hài lòng với th/ủ đo/ạn thu phục lòng người của mình.
Chớp mắt đã đến ngày Liễu Vân Thư lâm bồn, tôi và mẹ tôi được hoàng đế đặc chỉ mời vào cung túc trực.
Tôi không yên tâm, đích thân vào phòng sinh bầu bạn cùng chị ấy, châm c/ứu hỗ trợ sinh nở.
Sức khỏe của Liễu Vân Thư rất tốt, lần sinh này khá thuận lợi, từ lúc chuyển dạ đến khi sinh con chỉ tốn chưa đầy ba canh giờ.
Tuy nhiên, ngay sau khi chị ấy sinh hoàng tử không lâu, tôi đột nhiên ngất xỉu.
Lý Hủ nhận được tin, sợ đến h/ồn bay phách lạc, vội vàng xin chỉ vào cung.
Cuối cùng, anh ấy hớt hải chạy đến, lại vui mừng hớn hở trở về, vì tôi đã mang th/ai được hơn một tháng.
Sau khi có th/ai, tuy tôi không từ chức tổng quản sự của y quán nữ, nhưng cũng giảm bớt rất nhiều công việc để an tâm dưỡng th/ai.
Vài tháng sau, tôi sinh hạ một cặp song sinh nữ xinh xắn như búp bê.
Cả phủ hầu không hề vì thế mà không vui, trái lại ai nấy đều hân hoan, bận rộn chuẩn bị lễ đầy tháng cho lũ trẻ.
Ngay cả hai người chị đã xuất giá của Lý Hủ cũng đặc biệt trở về sớm để bầu bạn, từ sớm đã chuẩn bị những món quà hậu hĩnh cho hai đứa trẻ.
Ngày tháng cứ thế bình lặng mà hạnh phúc trôi qua, chớp mắt tôi và Lý Hủ đã kết hôn được hơn bảy năm, có hai con gái và một con trai.
Liễu Vân Thư sau khi sinh liên tiếp hai vị hoàng tử thì không còn tin vui nào nữa.
Chị ấy rất thích con gái, nên hai cô con gái của tôi thường xuyên được chị ấy đón vào cung chơi.