"Lục Nguyễn," chàng đột nhiên nói, "Ta đã điều tra nhà họ Lục. Chuyện của cha nàng, chuyện của Bạch di nương, và cả... chuyện của mẹ nàng nữa."
Tôi ngước mắt.
"Nàng muốn b/áo th/ù không?" Chàng hỏi rất thẳng thắn, "Ta có thể giúp nàng."
"Cái giá là gì?" Tôi bình tĩnh hỏi.
Chàng im lặng một lúc rồi cười: "Nàng lúc nào cũng tỉnh táo như vậy."
Nụ cười dần nhạt đi, chàng nhìn vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói: "Lục Nguyễn, ơn c/ứu mạng, nên lấy quãng đời còn lại để báo đáp."
"Ta không cần chàng báo ân."
"Nhưng ta cần." Chàng bước lên một bước, ánh tuyết phản chiếu trên gương mặt nghiêng, đường nét rõ ràng, "Ta cần một lý do, một lý do để có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh nàng, bảo vệ nàng."
"Lục Nguyễn," giọng chàng rất nhẹ, nhưng lại nặng nề rơi vào tai tôi, "Nàng có nguyện ý, cho ta lý do này không?"
Sính lễ của Tĩnh Quốc công phủ được đưa đến vào đầu xuân.
Tám mươi tám tráp, rầm rộ, xếp dài từ đầu phố này đến cuối phố kia.
Lụa đỏ trải dài nửa con phố, tiếng kèn thổi vang trời.
Cha đứng trước cửa, cười không thấy mắt mũi đâu, Bạch di nương đứng bên cạnh vò nát chiếc khăn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Thẩm Nghiên mặc hỉ phục đỏ rực, cưỡi ngựa đi đầu.
Chàng xuống ngựa trước cửa phủ họ Lục, từng bước từng bước đi đến trước mặt tôi, trước mặt đầy quan khách, đeo một miếng ngọc bội lên thắt lưng tôi.
"Đây là thứ mẹ ta để lại," chàng khẽ nói, "Bà nói, phải truyền cho nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Thẩm."
Miếng ngọc bội ôn nhu trong suốt, khắc vân hoa hải đường.
Tôi nhận ra, đó là đồ trong cung triều trước, có tiền cũng không m/ua được.
Cha liên miệng nói "tốt", Bạch di nương rặn ra một câu "chúc mừng", Lục Thiên Thiên trốn sau đám đông, ánh mắt nhìn tôi như chứa đầy đ/ộc dược.
Đêm tân hôn, khi Thẩm Nghiên vén khăn voan, tay chàng hơi run.
Sau khi uống rư/ợu giao bôi, chàng kéo tôi ngồi xuống bên cửa sổ, hoa hải đường Tây phủ ngoài cửa sổ đang nở rộ, ánh trăng rải trên cánh hoa như phủ sương.
"A Nguyễn," lần đầu tiên chàng gọi tôi như vậy, "Ta biết nàng không phải nữ tử tầm thường, biết nàng có Cẩm Thư Các, biết trong lòng nàng chứa đựng một thế giới rộng lớn hơn. Hậu trạch Quốc công phủ không nh/ốt được nàng, ta cũng không muốn nh/ốt nàng."
Chàng lấy ra một chùm chìa khóa, đặt vào lòng bàn tay tôi: "Đây là chìa khóa kho hàng, phòng kế toán. Sau này cái nhà này, nàng là người quyết định."
Tôi nắm ch/ặt chìa khóa, kim loại lạnh lẽo làm lòng bàn tay đ/au nhói.
"Thẩm Nghiên," tôi hỏi, "Chàng muốn gì?"
Chàng ngẩn người, rồi cười: "Muốn nàng." Dừng một chút, lại khẽ nói, "Muốn nàng thỉnh thoảng... cũng có thể dựa dẫm vào ta một chút."
Những ngày tháng đó, thực sự rất tốt.
Mẹ chồng gây khó dễ, nói tôi xuất thân thương gia không hiểu quy củ, chàng liền mời lão m/a m/a trong cung đến "dạy", nhưng dạy lại là những sổ sách cũ của Quốc công phủ, từng khoản từng khoản, thâm hụt ở đâu, ai giở trò, đều rõ ràng rành mạch.
Chị em dâu đố kỵ, nói tôi ra mặt lộ diện làm mất mặt, chàng liền khen tôi "biết quản gia, có con mắt tinh tường" ngay trước mặt mọi người trong yến tiệc gia tộc, lôi từng đứa cháu họ mà họ nhét vào cửa tiệm ăn bớt ra, quét sạch khỏi cửa.
Tôi muốn tiếp tục kinh doanh Cẩm Thư Các, chàng không nói hai lời, điều hai lão quản sự am hiểu cho tôi, còn nói: "Cần đả thông chỗ nào, cứ bảo ta."
Chàng biết tôi thích ăn bánh hoa sen tiệm Từ Ký ở phía Tây thành, dù là ngày mưa tuyết cũng cưỡi ngựa đi m/ua, gói cẩn thận bằng giấy dầu rồi ủ trong ngựk, lúc mang về vẫn còn nóng hổi.
Tôi xem sổ sách dưới ánh đèn, chàng ngồi bên cạnh bóc quả óc chó, bóc đầy một đĩa nhỏ rồi đẩy đến bên tay tôi.
Hoa hải đường Tây phủ nở rồi tàn, tàn rồi lại nở.
Mùa xuân năm thứ ba, chàng chuyển một gốc hải đường già vào sân của tôi, nói: "Gốc này nở đẹp nhất, cho nàng."
Đêm hoa nở, chàng ôm tôi đứng trước cửa sổ, cằm khẽ đặt lên đỉnh đầu tôi.
"A Nguyễn," giọng chàng hơi khàn, "Chúng ta có một đứa con nhé?"
Tôi không nói gì.
Chàng siết ch/ặt vòng tay, như muốn khảm tôi vào xươ/ng m/áu: "Ta biết nàng sợ. Sợ có con rồi sẽ bị ràng buộc, sợ trở thành như mẹ nàng... Ta sẽ không ép nàng. Nếu thực sự không muốn, chúng ta sẽ nhận nuôi một đứa từ trong tộc, cũng vậy thôi."
Nến đỏ bấc kêu lách tách, n/ổ tung một đóa hoa đăng.
Tôi tựa vào lòng chàng, ngửi mùi mực tùng thoang thoảng trên người chàng, bỗng cảm thấy, cứ sống như thế cả đời, hình như cũng không tệ.
Liễu Y Y đến vào mùa thu.
Người mặc y phục trắng, trên tóc cài hoa trắng nhỏ, vừa vào cửa đã quỳ trước mặt mẹ chồng, nước mắt rơi trước khi kịp nói: "Di mẫu, Y Y không còn nơi nào để đi nữa..."
Mẹ chồng ôm nàng ta khóc lóc thảm thiết, nói đứa trẻ này mệnh khổ, gả đi chưa đầy một năm đã thành góa phụ, nhà chồng không dung, nhà mẹ đẻ chê nàng ta xui xẻo, chỉ có thể đến nương nhờ di mẫu.
Thẩm Nghiên đứng một bên, lông mày khẽ nhíu: "Biểu muội nén bi thương."
Liễu Y Y ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn chàng, ánh mắt đó như chú hươu con h/oảng s/ợ, ướt át, mang theo móc câu: "Nghiên biểu ca..."
Tôi ngồi ở hàng dưới, thong dong uống trà.
Từ ngày đó, trong phủ liền có thêm một "người đáng thương".
Liễu Y Y ở Ỷ Mai Các gần chủ viện nhất, ba ngày một trận "b/ệnh".
Cứ hễ b/ệnh, mẹ chồng lại thúc giục Thẩm Nghiên đến thăm.
Ban đầu chàng còn dẫn tôi theo cùng, sau đó dần dần chỉ đi một mình.
Lúc trở về, trên người mang theo mùi th/uốc thoang thoảng.