Sau đó anh ta đứng dưới giàn hỏa th/iêu, đọc tội danh của tôi, ngay cả ánh mắt cũng không hề d/ao động.
Người phụ nữ như nhìn thấu tâm tư tôi, thấp giọng nói: “Đừng vội tìm lý do cho anh ta.”
“Thứ Leon giỏi nhất không phải là nói dối.”
“Mà là biến mỗi lần phản bội thành một điều bất đắc dĩ.”
Đêm khuya, chúng tôi lẻn vào thánh điện từ đường ống nước thải bỏ hoang phía đông thánh thành. Đường ống chật hẹp, lạnh lẽo, kẽ tường mọc đầy rêu đen. Cô ta đi phía trước, không cầm đèn nhưng lại thuộc lòng từng khúc quanh.
“Trước đây cô thường đi đường này sao?” Tôi hỏi.
“Cô đang nói tôi, hay nói cô?”
“Có khác biệt sao?”
Cô ta cười nhạt.
“Đương nhiên là có. Cô ngày trước đi đường này là để lén gặp người mình yêu.”
“Còn tôi sau này đi đường này là để gi*t anh ta.”
Trước mặt xuất hiện hàng rào sắt rỉ sét. Cô ta giơ tay vẽ bùa, hàng rào sắt lặng lẽ nứt ra.
“Phòng cầu nguyện ở phía trên.”
“Cô không đi sao?”
“Tôi không thể lại gần thánh tọa.” Cô ta dựa vào tường, sắc mặt nhợt nhạt hơn cả tuyết, “Tôi đã bị nó cắn quá sâu, chỉ cần lại gần thêm chút nữa, nó sẽ mượn x/ác tôi để thức tỉnh.”
Tôi nhìn những vệt đen trên cổ tay cô ta.
“Nếu tôi thất bại thì sao?”
Cô ta im lặng hồi lâu.
“Vậy thì làm lại lần nữa.”
“Cô không mệt sao?”
Cô ta ngẩng đầu, nhìn vào làn tối hẹp phía trên đỉnh đầu.
“Mệt chứ.”
“Nhưng so với việc để nó mãi mãi ngồi trên ngai thần, tôi thà tiếp tục nhìn cô, cái kẻ ngốc này, hết lần này đến lần khác đi chịu ch*t.”
Cô ta nói rất lạnh lùng.
Nhưng tôi nghe thấy bên dưới sự lạnh lẽo đó là thứ đã ch/áy nhiều năm mà vẫn không tắt.
Không phải hy vọng.
Mà là h/ận.
4. Thánh tử không c/ầu x/in cô tha thứ
Phòng cầu nguyện lạnh hơn trong ký ức của tôi.
Khi cánh cửa đ/á đẩy ra, hơi lạnh ập tới. Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn trường minh, ánh lửa rất nhỏ, chiếu sáng những bức tường trắng xung quanh một cách b/ệnh hoạn.
Leon đang quỳ trước bàn thờ.
Anh ta không mặc bộ lễ phục rườm rà ban ngày mà chỉ khoác một chiếc sơ mi trắng. Sống lưng vẫn thẳng tắp, nhưng bờ vai lại g/ầy đến kinh ngạc, như thể trong năm năm qua, vương miện của thánh tử không khiến anh ta cao hơn, mà chỉ đ/è anh ta mỏng đi từng tấc một.
Trên bàn thờ đặt một chiếc đèn đồng cũ.
Giống hệt chiếc đèn trong lòng tôi.
Không.
Không phải giống hệt.
Mà là chính nó.
Tôi cúi đầu nhìn lại, lòng bàn tay trống rỗng.
Hóa ra thứ mang từ trong lửa ra không phải là chiếc đèn.
Mà là cuối cùng tôi đã nhớ ra nó.
“Anh biết tôi sẽ đến.” Tôi nói.
Anh ta không quay đầu lại.
“Tôi biết.”
“Tại sao?”
“Bởi vì lần nào, cô cũng sẽ quay lại hỏi tôi.”
Anh ta đứng dậy quay người lại.
Ánh nến chiếu sáng gương mặt anh ta. Tôi mới phát hiện quầng mắt anh ta thâm đen, môi tái nhợt, dưới lớp sơ mi ở ngựk thấp thoáng hình dáng của những vệt đen.
“Tại sao anh th/iêu tôi?” Tôi hỏi.
Không xã giao.
Không trùng phùng sau xa cách.
Tôi chỉ cần câu trả lời này.
Leon im lặng một lúc.
“Bởi vì bảy vị giám mục đã quyết định, nếu cô không ch*t trên giàn lửa, họ sẽ mổ lồng ngựk cô ngay tại chỗ để dâng trái tim cô lên thánh tọa.”
“Cho nên anh chọn hỏa hình?”
“Đúng.”
“Bởi vì hỏa hình ít nhất còn có thể lưu lại dư âm của tôi?”
Hàng mi anh ta khẽ run.
“Đúng.”
Tôi bỗng cười.
“Leon, anh có biết điểm nào anh giống giáo đình nhất không?”
Anh ta không nói gì.
Tôi bước từng bước lại gần.
“Các người đều rất giỏi trong việc biến sự hy sinh của người khác thành lòng từ bi.”
Sắc mặt anh ta trắng đi từng chút một.
Tôi nói tiếp: “Anh có biết tại sao tôi h/ận anh không? Không phải vì anh không c/ứu được tôi.”
“Mà vì anh đã chọn để tôi ch*t.”
“Anh đã cân nhắc, tính toán, so sánh, rồi cảm thấy đ/ốt ch*t tôi vẫn có lợi hơn là mổ phanh tôi ra.”
“Anh không hề lỡ tay.”
“Anh chỉ là đã đưa ra quyết định.”
Trong phòng cầu nguyện im lặng đến đ/áng s/ợ.
Ánh sáng từ đèn trường minh và chiếc đèn đồng cũ lay động trên mặt anh ta.
Lâu sau, Leon thấp giọng nói: “Đúng.”
Chữ này rơi xuống, trái tim tôi ngược lại hẫng đi một nhịp.
Tôi thà rằng anh ta ngụy biện.
Còn hơn là nghe anh ta thừa nhận.
Bởi nếu một người không biết mình làm sai, có thể nói là ng/u muội.
Nhưng một người biết rõ.
Biết rõ rồi vẫn làm.
Đó mới thực sự là không có lời giải.
“Anh có hối h/ận không?” Tôi hỏi.
Leon nhìn tôi, nơi đáy mắt cuối cùng cũng nứt ra một chút gì đó.
“Hối h/ận.”
Giọng anh ta khản đặc.
“Nhưng nếu làm lại lần nữa, đứng trước cùng một đài phán xét đó, có lẽ tôi vẫn sẽ gật đầu.”
Câu nói này tà/n nh/ẫn hơn bất kỳ lời sám hối nào.
Cũng chân thật hơn bất kỳ lời tình tứ nào.
Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy ngọn lửa ch/áy trong lồng ngựk suốt năm năm qua đã nguội đi một chút.
Không phải tha thứ.
Mà là cuối cùng tôi đã nhìn rõ anh ta.
Anh ta có yêu tôi không?
Có lẽ từng yêu.
Nhưng anh ta yêu cái đáp án “cần có người gánh chịu cái giá” kia hơn.
Còn tôi chỉ là kẻ bị anh ta hết lần này đến lần khác đẩy vào trong đáp án đó.
Chiếc đèn đồng cũ trên bàn thờ chợt lay động.
Leon như bị đốm lửa đó đ/âm nhói, thấp giọng nói: “Tôi không có tư cách c/ầu x/in sự tha thứ của cô.”
“Anh thực sự không có.”
Anh ta nhắm mắt lại.
Không biện bạch.
Điểm này ngược lại còn khiến tôi khó chịu hơn bất kỳ tiếng khóc lóc nào.
Bởi tôi cuối cùng đã nhận ra, h/ận một kẻ còn đang ngụy biện thì rất dễ.
H/ận một kẻ thừa nhận mình có tội, nhưng vẫn mang tội đó tiếp tục bước đi, thì rất khó.
“Đường đến hành lang m/ộ đi thế nào?” Tôi hỏi.
Leon xoay người, ấn vào chiếc đinh đồng sau bàn thờ.
Vách đ/á chậm rãi nứt ra, lộ ra những bậc thang hẹp dẫn xuống dưới. Gió lạnh từ dưới đất thổi lên, mang theo mùi hương thánh mục nát và bụi bặm lâu năm.