“Phải đấy, chuyện nhà không nên để người ngoài biết, mau thu hồi tin nhắn đi, bà để mẹ chồng cô và mọi người nhìn mặt mũi vào đâu?”
Chị họ tôi còn quá đáng hơn.
“Một bàn tay không vỗ nên tiếng, Tống Giai Nghi, cô cũng đừng chỉ biết đổ lỗi cho người khác, bản thân cô không có vấn đề gì sao?”
Tôi đọc từng dòng một.
Không một ai hỏi “Cô có sao không?”.
Không một ai nói “Chuyện này là sai trái”.
Tất cả mọi người đều nói cùng một câu: Chuyện nhà không nên để người ngoài biết.
Dịch ra nghĩa là: Cô bị cắm sừng thì cứ nhẫn nhịn đi, đừng làm mất mặt nhà họ Trần chúng tôi.
Tôi thoát khỏi nhóm chat, khóa màn hình.
Khởi động xe, lái ra khỏi khu chung cư.
Trong cốp xe là vali và túi tài liệu của tôi, trên ghế phụ là ghế an toàn của Tiểu Hòa.
Xe chạy rất chậm.
Khi đi ngang qua con phố nhà chồng, tôi liếc nhìn một cái.
Đèn phòng khách tầng hai vẫn còn sáng.
Tôi không dừng lại.
Xe chạy đến dưới nhà cô bạn thân Lâm Duyệt, tôi nhắn cho cô ấy một tin.
“Tôi đang ở dưới nhà cậu, giúp tôi trông Tiểu Hòa vài ngày.”
Cô ấy trả lời ngay lập tức: “Có chuyện gì vậy?”
“Không sao, chỉ là chuẩn bị làm vài việc thôi.”
“Được, tôi xuống ngay.”
Lâm Duyệt là vậy đấy, không hỏi tôi tại sao, cứ giúp tôi đón con trước đã.
Tôi bế Tiểu Hòa lên lầu, đặt con nằm trên giường phòng khách nhà cô ấy.
Tiểu Hòa trở mình, lầm bầm “Mẹ ơi” rồi lại ngủ tiếp.
Lâm Duyệt rót cho tôi cốc nước.
“Nói đi.”
Tôi kể lại chuyện đoạn video.
Lâm Duyệt nghe xong, câu đầu tiên là: “Mẹ cậu có biết không?”
“Không biết.”
“Cậu định làm thế nào?”
“Để họ lo lắng cả đêm đã.”
Lâm Duyệt nhìn tôi: “Cậu không gi/ận sao?”
“Gi/ận.” Tôi nói, “Nhưng gi/ận cũng chẳng ích gì.”
Tôi cầm điện thoại lên, gọi một số.
Đổ chuông ba lần, đối phương bắt máy.
“Lão Chu, giúp tôi soạn ba văn bản.”
Lão Chu là bạn đại học của tôi, hiện là luật sư ly hôn giỏi nhất.
Giọng anh ta ngái ngủ: “Chị ơi, chị xem bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Ba giờ sáng.”
“...Được, chị nói đi.”
“Thứ nhất, đơn ly hôn. Tài sản đứng tên tôi không chia cho đối phương một xu, tài sản chung đứng tên anh ta đều thuộc về tôi.”
“Thứ hai, đơn yêu cầu phong tỏa tài sản. Tất cả tài khoản ngân hàng, cổ phần công ty, bất động sản đứng tên anh ta đều phải yêu cầu bảo toàn.”
“Thứ ba, vụ kiện giành quyền nuôi con. Tôi muốn toàn quyền nuôi con gái, cả đời này anh ta đừng hòng gặp lại đứa bé.”
Lão Chu tỉnh hẳn.
“Chị định dồn anh ta vào đường cùng đấy à.”
“Anh ta xứng đáng để tôi nương tay sao?”
“Được, sáng mai tôi đi làm ngay. Đúng rồi, 87 vạn tiền chuyển khoản chị nói có không?”
“Có. Mỗi một khoản tôi đều lưu lại.”
“Vậy thì dễ rồi. Thu thập thêm bằng chứng tội ngoại tình nữa, đoạn video đó chính là bằng chứng thép.”
Tôi cúp máy, dựa người vào ghế sofa.
Lâm Duyệt hỏi tôi: “Còn mẹ cậu thì sao?”
“Bà ấy à?” Tôi nhắm mắt lại, “Nếu bà ấy đứng về phía tôi, bà ấy chính là mẹ ruột tôi. Nếu bà ấy đứng về phía Tống Uyển Đình...”
Tôi không nói tiếp.
Nhưng Lâm Duyệt hiểu.
Trời sắp sáng rồi.
Chiếc điện thoại dự phòng lại rung lên vài lần.
Nhóm gia đình lại có thêm hàng chục tin nhắn nữa.
Tôi không xem.
Cứ để họ cãi nhau.
Cứ để họ bịa đặt.
Cứ để họ tìm cách đối phó.
Đợi đến khi trời sáng, tôi sẽ cho họ biết thế nào là đã quá muộn.
3.
Bảy giờ sáng, chuông cửa reo.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Mẹ chồng Vương Quế Lan đứng ở hàng đầu, mặt đen như đít nồi.
Đứng sau bà là bố chồng Trần Quốc Cường, cúi gằm mặt, không dám nhìn vào ống kính.
Em chồng Trần Húc Nghiên khoác túi, vẻ mặt hóng chuyện.
Em chồng Trần Húc Nam đeo dây chuyền vàng to tướng, miệng ngậm điếu th/uốc.
Cuối cùng là chồng tôi, Trần Húc Đông.
Mắt anh ta sưng húp, tóc tai rối bời, áo sơ mi nhăn nhúm, nhìn là biết cả đêm không ngủ.
Ồ không đúng, là bận rộn cả đêm.
Vừa làm tân lang vừa làm con trai, không mệt sao được.
Tôi không vội mở cửa.
Quay người vào bếp hâm nóng một ly sữa, ngồi trên sofa thong thả uống.
Chuông cửa lại reo, lần này là nhấn không buông.
Mẹ chồng gào lên ngoài cửa: “Tống Giai Nghi! Mở cửa! Tao biết mày ở trong đó!”
Tôi uống nốt ngụm sữa cuối cùng, đặt cốc xuống rồi bước ra mở cửa.
Vừa mở cửa, mẹ chồng đã xông vào.
Bà ta chỉ tay vào mũi tôi, giọng lớn đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.
“Tống Giai Nghi! Mày phát cái thứ đó trong nhóm giữa đêm hôm, mày để mặt mũi nhà họ Trần đi đâu hả! Mày muốn bức ch*t con trai tao à!”
Tôi không nói gì, dựa vào khung cửa nhìn bà ta diễn kịch.
Trần Húc Đông chen vào theo, “bộp” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.
“Giai Nghi, anh sai rồi, anh nhất thời hồ đồ, là Tống Uyển Đình quyến rũ anh...”
Tôi cúi đầu nhìn anh ta.
Tên này quỳ nhanh thật đấy.
“Vậy sao?” Tôi nói, “Vậy 87 vạn anh chuyển cho nó trong nửa năm qua, cũng là nó ép anh sao?”
Mặt Trần Húc Đông tái mét.
Mẹ chồng sững sờ một giây, lập tức lại gào lên: “Chuyện tiền bạc để sau hãy nói! Mày mau giải thích tin nhắn trong nhóm đi! Mày có biết bao nhiêu người đã chụp màn hình không! Dì hai, chú ba của mày đều gọi điện đến hỏi rồi!”
Tôi không quan tâm bà ta, nhìn sang Trần Húc Nghiên.
“Chị dâu,” Trần Húc Nghiên đổi thái độ, giọng mềm mỏng xuống, “thật ra mẹ em sớm đã biết chuyện này, nhưng bà bảo là chuyện nhà không nên để người ngoài biết, nên bảo em đừng nói với chị...”
Lời còn chưa dứt,
Mẹ chồng giáng cho nó một cái t/át.
“Mày c/âm miệng cho tao!”
Trần Húc Nghiên ôm mặt, vành mắt đỏ hoe.