Công ty đứng tên Trần Húc Đông hiện giờ đã đổi tên thành "Giai Nghi Holdings".

Doanh thu tăng gấp ba lần.

Không phải tôi giỏi, mà là trước đây anh ta quá vô dụng.

Sau khi tiếp quản, tôi thay đổi bộ máy quản lý, c/ắt bỏ ba dự án thua lỗ, chỉ trong hai tháng đã chuyển lỗ thành lãi.

Nhân viên ai cũng bảo "Tổng giám đốc Tống giỏi gấp trăm lần Tổng giám đốc Trần".

Tôi cười cười, không đáp.

Chị Lưu được thăng chức Giám đốc tài chính, lương tăng gấp đôi.

Chị ấy nói với tôi: "Tổng giám đốc Tống, tôi sớm đã ngứa mắt Trần Húc Đông rồi, chỉ là không dám nói."

"Giờ thì dám rồi chứ?"

"Giờ có cô chống lưng mà."

Cả hai chúng tôi đều cười.

Hộ khẩu của Tiểu Hòa đã được tách ra.

Tôi đưa con bé đến đồn công an để đổi tên.

Cảnh sát hỏi: "Đổi thành gì?"

"Tống Tiểu Hòa."

Cảnh sát nhìn tôi, rồi nhìn Tiểu Hòa.

"Chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn."

Tiểu Hòa ở bên cạnh hỏi: "Mẹ ơi, tại sao con phải đổi tên ạ?"

"Vì mẹ họ Tống, con cũng họ Tống."

"Thế trước đây con họ gì ạ?"

"Họ Trần."

"Vậy con không thích họ Trần, con thích họ Tống."

Cảnh sát cười, đóng dấu.

Làm xong thủ tục, Tiểu Hòa nắm tay tôi.

"Mẹ ơi, từ nay chúng ta chỉ có hai người thôi sao ạ?"

"Đúng vậy."

"Thế cũng tốt ạ. Hai người là đủ rồi."

Tôi ngồi xổm xuống, hôn lên má con bé.

"Đúng, hai người là đủ rồi."

Ngày cuối cùng.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất của văn phòng mới.

Tầng 35,

có thể nhìn thấy nửa thành phố.

Lâm Duyệt nhắn tin: "Hôm nay Trần Húc Đông lại nhờ người hỏi cậu, liệu có thể tái hôn không."

Tôi không trả lời.

Điện thoại lại rung lên.

Một số lạ.

Tôi nhìn ba giây, rồi vẫn mở ra.

"Giai Nghi, anh biết sai rồi, liệu có thể cho anh một cơ hội nữa không? Anh sẽ sửa, anh thực sự sẽ sửa. Tiểu Hòa không thể không có bố. Em hãy nghĩ về những ngày tháng trước kia của chúng ta, nghĩ về bảy năm chúng ta bên nhau. Cho anh một cơ hội được không?"

Tôi đọc xong.

Cười.

Bảy năm.

Lúc anh ta ngoại tình, anh ta không nghĩ đến bảy năm.

Lúc anh ta tẩu tán tài sản, anh ta không nghĩ đến bảy năm.

Lúc anh ta khiến em gái tôi mang th/ai, anh ta không nghĩ đến bảy năm.

Giờ lại nói với tôi về bảy năm.

Tôi nhấn xóa.

Chặn.

Màn hình điện thoại tối dần.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, làm tôi nheo mắt.

Tiểu Hòa ở trường mẫu giáo, hôm nay phải vẽ một bức tranh, chủ đề là "Gia đình của con".

Con bé nói nó sẽ vẽ hai người.

Mẹ và con bé.

Đủ rồi.

Thực sự đủ rồi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm