“Em từng nói, em không muốn con đường độ linh sư đ/ứt đoạn nơi em.”
“Nhưng chuyện này dù chọn thế nào cũng là một nước cờ ch*t.”
“Không phải nước cờ ch*t.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Bởi vì bà ta đã tính sót một thứ.”
Biểu cảm của Lâm Nhược Sương thay đổi trong thoáng chốc.
“Cái gì?”
Tôi không trả lời bà ta.
Tôi đưa tay cầm lấy Độ Linh Bàn trên bàn.
Ánh sáng xanh lại bừng lên, nhưng lần này nó không hề bài xích tôi.
Chiếc đĩa ngọc trong lòng bàn tay tôi ấm áp, như một trái tim đang đ/ập.
Tôi lật mặt sau của Độ Linh Bàn, áp nhẹ vào khe lõm trên cánh cửa đ/á.
Cánh cửa đ/á rung lên một tiếng “ông”.
Hoa văn sáng rực.
Khe cửa mở rộng.
Một con đường dẫn tới sâu thẳm bóng đêm hiện ra trước mắt tôi.
Hơi thở của Lâm Nhược Sương trở nên gấp gáp.
“Được, được rồi! Mở ra rồi!”
Bà ta đẩy Lâm Thi Mạn ra, bất chấp tất cả lao về phía cánh cửa đ/á.
Nhưng chân bà ta vừa bước qua ngưỡng cửa đã bị một luồng sức mạnh hất văng ngược trở lại.
Ngã chổng vó.
Bà ta loay hoay bò dậy, đi/ên cuồ/ng lao vào lần nữa.
Lại bị hất văng ra.
“Tại sao?! Tại sao ta không vào được?!”
Tôi rút Độ Linh Bàn ra, cánh cửa đ/á từ từ khép lại.
“Bởi vì bà nói đúng, mở cửa cần có chìa khóa.”
“Nhưng bà quên mất, vào cửa cũng cần có tư cách.”
“Huyết thống độ linh sư mở cửa, huyết thống độ linh sư mới được vào cửa. Huyết thống của bà bốn mươi năm trước đã bị phản phệ sạch sành sanh rồi.”
“Cánh cửa này đối với bà, mãi mãi chỉ là một bức tường.”
Lâm Nhược Sương đứng sững tại chỗ.
Tất cả sự đi/ên cuồ/ng, khao khát, toan tính vào khoảnh khắc này hóa thành một khoảng không vô tận.
Bà ta ngơ ngác nhìn cánh cửa đ/á đã đóng ch/ặt, như thể bị ai đó rút cạn toàn bộ sức lực.
“Không thể nào... không thể nào...”
“Ta đã đợi bốn mươi năm... gi*t bao nhiêu người... làm bao nhiêu việc...”
“Chỉ vì cánh cửa này...”
Giọng bà ta nhỏ dần.
Cuối cùng biến thành một tiếng khóc nức nở nghẹn ngào.
Một người già sáu mươi tuổi, trông như chín mươi, quỳ gối trước cánh cửa không thể mở ra mà khóc.
Tiếng khóc vang vọng dưới gốc cây, trong con ngõ tĩnh lặng trở nên vô cùng thê lương.
Tôi lặng lẽ nhìn bà ta.
Không thương cảm, không hả hê.
Chỉ cảm thấy chấp niệm bốn mươi năm này, cuối cùng cũng chẳng là gì cả.
Chương 23
Bốn gã đàn ông vạm vỡ của Lâm Nhược Sương thấy tình hình không ổn liền quay đầu bỏ chạy.
Lục Diễn Chu đuổi theo, nện một gậy sắt vào gáy kẻ cầm đầu.
“Đã bảo là dùng để đá/nh người mà.”
Ba kẻ còn lại thấy dáng vẻ vung gậy của anh còn l/ưu ma/nh hơn cả l/ưu ma/nh, đồng loạt giơ hai tay lên.
Lâm Nhược Sương vẫn quỳ trước cửa đ/á, như một bức tượng bùn.
Tôi bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt bà ta.
“Cô.”
Bà ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt.
Đây là lần đầu tiên tôi gọi bà ta là cô.
Cũng là lần cuối cùng.
“Ba con năm đó đuổi cô đi, không hoàn toàn là vì cô phạm vào cấm kỵ.”
“Ông ấy sợ cô tiếp tục dùng huyết thống đã bị phản phệ để cưỡng ép độ linh sẽ mất cả mạng.”
“Ông ấy đuổi cô đi là để c/ứu cô.”
“Cô đã xem nhật ký của ông ấy chưa? Trước khi mất, ông ấy vẫn còn đang tìm cách khôi phục huyết thống cho cô.”
Cơ thể Lâm Nhược Sương cứng đờ.
“Cháu nói dối.”
“Nhật ký của ba mẹ ở ngăn kéo thứ ba trong phòng làm việc. Cô muốn xem thì tự đi mà lật.”
Tôi đứng dậy.
“Những việc cô đã làm, con sẽ không vì ba mẹ mà tha thứ cho cô.”
“Nhưng con cũng sẽ không làm gì cô cả.”
“Huyết thống của cô đã bị phản phệ sạch sành sanh, độ linh không làm được, hại người cũng không hại được nữa.”
“Sau này sống thế nào, tự cô chọn lấy.”
Đôi môi bà ta mấp máy, cuối cùng không nói gì thêm.
Tôi quay người đi gỡ xích sắt cho Lâm Thi Mạn.
Khoảnh khắc khóa mở, Lâm Thi Mạn lao tới ôm lấy chân tôi, khóc không ra hơi.
“Chị... chị ơi em sai rồi... em thực sự sai rồi...”
“Biết là được rồi.”
“Sau này em không lừa người nữa, không bao giờ hợp tác với người đàn bà đó nữa.”
“Ừ.”
“Chị đừng bỏ em có được không...”
Tôi cúi đầu nhìn khuôn mặt nhem nhuốc vì khóc của cô ta, thở dài.
“Sau khi về, em hãy đi xin lỗi trên buổi livestream của đài truyền hình đó. Từng câu nói dối, hãy đính chính lại trước mặt toàn bộ kinh thành.”
“Làm xong việc này, chúng ta hãy nói chuyện tiếp.”
Cô ta gật đầu lia lịa, nước mũi quệt hết vào ống quần tôi.
Khi Lục Diễn Chu xách bốn gã đàn ông quay lại, thấy cảnh này, anh lặng lẽ rút một gói khăn giấy đưa cho tôi.
“Quần bẩn rồi.”
“Gậy sắt của anh cũng nên trả rồi đấy.”
“Ồ.” Anh dựa gậy sắt vào cây, giây tiếp theo lại cầm về.
“Lỡ còn có kẻ nào đến thì sao?”
Chương 24
Lâm Thi Mạn đã thực hiện một buổi livestream xin lỗi kéo dài hai tiếng đồng hồ tại đài truyền hình.
Không trang điểm, không kịch bản chuẩn bị kỹ lưỡng, cô ta ngồi trước ống kính, kể lại từng việc mình đã làm, từng việc một.
Giả làm độ linh sư, nhét q/uỷ dữ vào người Lục Cảnh Sâm, bỏ Toái H/ồn Hương vào qu/an t/ài Lục Diễn Chu, nghe lời xúi giục đi rêu rao khắp nơi.
Kể hết.
Bình luận trong phòng livestream từ những lời ch/ửi bới ban đầu dần trở nên im lặng.
Cuối cùng có người gõ một dòng chữ: “Ít nhất cô ta dám nhận sai, còn hơn khối kẻ khác.”
Không nhiều, nhưng đã có.
Sau khi livestream kết thúc, Lâm Thi Mạn được đưa trở về nhà họ Lục.