Chương 16

Ta cấp tốc chạy đến phủ Thái phó trong đêm.

Cổng phủ mở rộng, thị vệ và gia nhân hỗn lo/ạn thành một đoàn.

Lâm phu nhân quỳ trước cửa thư phòng, khóc đến x/é lòng.

Ta lao vào thư phòng.

Lâm Đạo Viễn nằm trên đất, vết d/ao trên ngựk nhuộm đỏ một mảng áo.

“Tránh ra!”

Ta đẩy những người đang vây quanh ra, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương.

Vết d/ao lệch trái ba tấc-- suýt chút nữa là đ/âm xuyên tim.

Tính mạng giữ được.

Nhưng mất m/áu quá nhiều.

“Châm bạc, rư/ợu mạnh, vải sạch, mang đến đây ngay!”

Không ai động đậy.

“Có nghe thấy không?!”

Đám người hoảng lo/ạn chạy đi tìm đồ.

Ta rút túi châm mang theo, dùng châm bạc phong bế mấy kinh mạch đang xuất huyết.

Lâm Đạo Viễn hôn mê bất tỉnh, nhưng mạch tượng tuy yếu vẫn còn.

Hai khắc sau, vết thương được xử lý xong.

“Tính mạng đã giữ được. Nhưng ba ngày tới không được cử động.”

Lâm phu nhân lao tới, nắm lấy tay ta.

“Ân nhân, cảm ơn người...”

“Đừng vội cảm ơn ta.” Ta đứng dậy, “Sát thủ đâu?”

Đội trưởng thị vệ phủ Thái phó tiến lên.

“Bẩm cô nương, sát thủ vượt tường vào, sau khi đắc thủ đã trốn thoát từ cửa sau. Chúng tôi đuổi theo nửa con phố nhưng không kịp.”

“Có nhìn rõ dáng vẻ không?”

“Nó che mặt. Nhưng--” hắn ngập ngừng, “thuộc hạ thấy bên hông hắn đeo một tấm lệnh bài, là loại chế tác trong quân đội.”

Lệnh bài trong quân đội.

Ngón tay ta siết ch/ặt.

“Của quân nào?”

“Không nhìn rõ lắm. Nhưng lệnh bài làm bằng đồng, hình tròn, phía trên khắc hình hổ.”

Đồng bài hình hổ-- chế tác của Cấm quân kinh thành.

Thống lĩnh Cấm quân là ai?

Cháu của Liễu Sùng, Liễu Ngạn.

Khi Bùi Uyên đến phủ Thái phó, ta đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.

“Liễu Sùng ra tay rồi.”

“Hắn dùng người Cấm quân ám sát Thái phó? Hắn đi/ên rồi sao?”

“Không đi/ên.” Ta lau vết m/áu trên tay, “Hắn đang hủy diệt chứng cứ.”

“Ý ngươi là sao?”

“Thái phó đang giữ tập văn thư ta giao cho ông ấy-- ghi chép toàn bộ giao dịch giữa nhị phòng nhà họ Liễu và mụ trù nương Vương thị. Nếu Thái phó ch*t, văn thư rơi vào tay nhà họ Liễu, vụ án Hiền phi sẽ không thể tra tiếp.”

“Văn thư còn không?”

Ta bước đến trước ngăn ẩn trong thư phòng, mở một cơ quan.

Ngăn ẩn trống rỗng.

“Bị lấy đi rồi.”

Bùi Uyên ch/ửi thề một tiếng.

“Giờ làm sao đây?”

“Văn thư bị lấy đi cũng chẳng sao.”

“Tại sao?”

“Ta có giữ bản gốc.”

Bùi Uyên sững sờ.

“Nàng giữ bản gốc?”

“Bùi Uyên, giao thiệp với kẻ như Liễu Sùng, ngươi nghĩ ta chỉ giữ một bản chứng cứ thôi sao?”

Ta lấy từ túi ẩn bên hông ra một ống đồng nhỏ.

Tháo nắp ống, bên trong là một cuộn lụa mỏng dính.

Trên lụa chép kín đặc toàn bộ giao dịch bạc của nhị phòng nhà họ Liễu.

“Bản gốc bị lấy đi-- nhưng bản sao nằm trong tay ta.”

Bùi Uyên thở phào một hơi.

“Vậy còn sự an nguy của Thái phó?”

“Từ đêm nay, hộ vệ phủ Thái phó sẽ thay bằng người của ta.”

“Nàng có bao nhiêu người?”

“Đủ dùng.”

Đêm đó, ba mươi ám vệ ta điều từ Bắc Cảnh tới lặng lẽ lẻn vào phủ Thái phó.

Những người này là hậu nhân của thân binh cha ta năm xưa, mỗi người đều có sức địch mười.

Nếu người nhà họ Liễu còn tới--

Đến bao nhiêu, ở lại bấy nhiêu.

Sáng sớm hôm sau.

Tin tức lan truyền.

Thái phó bị ám sát, triều đình chấn động.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, hạ chỉ điều tra triệt để.

Đại Lý Tự khanh Triệu Minh Đức đích thân tiếp nhận vụ án.

Liễu Sùng trên triều đình vẻ mặt không đổi, cùng các đại thần khác tỏ thái độ phẫn nộ yêu cầu trừng trị hung thủ nghiêm khắc.

Diễn xuất không tệ.

Nhưng Triệu Minh Đức không ăn chiêu đó.

Người của Đại Lý Tự tìm thấy một chiếc khuy đồng mà sát thủ để lại ở cửa sau phủ Thái phó-- trên đó khắc gia huy nhà họ Liễu.

Khi tin truyền đến phủ Liễu, Liễu Sùng đang uống trà.

Tay ông ta không hề run.

“Vu oan.” Ông ta chỉ nói một chữ.

Nhưng phong hướng trên triều đình đã thay đổi.

Môn sinh của Thái phó đồng loạt dâng sớ, yêu cầu điều tra Cấm quân.

Hoàng đế tuy không trực tiếp điểm danh nhà họ Liễu, nhưng đã hạ một đạo chỉ-- tạm đình chỉ chức vụ Thống lĩnh Cấm quân của Liễu Ngạn, lệnh Đại Lý Tự và Hình Bộ liên hợp thẩm tra.

Liễu Ngạn-- cháu của Liễu Sùng, Thống lĩnh Cấm quân.

Hắn bị đình chỉ chức vụ, thế lực của nhà họ Liễu trong quân đội trực tiếp bị c/ắt mất một nửa.

Khi tin tức truyền đến chỗ ta, ta đang phối giải dược cho Lâm phu nhân tại Bách Thảo Đường.

Tôn Thiết đến báo.

“Đông gia, Liễu Ngạn bị đình chỉ chức vụ rồi. Cấm quân tạm thời do Binh Bộ quản lý.”

“Ừ.”

“Còn một chuyện nữa.”

“Nói đi.”

“Lục Vương gia đến. Đang đợi ngoài cửa.”

Động tác trên tay ta khựng lại.

“Để chàng vào.”

Khi Tiêu Hành bước vào Bách Thảo Đường, chàng trông như mấy ngày không ngủ ngon.

Quầng thâm mắt, râu ria lởm chởm, y phục cũng không còn chỉn chu như trước.

“Cố Niệm.”

“Điện hạ có việc gì?”

“Việc Thái phó bị ám sát, có phải liên quan đến nàng không?”

“Thái phó bị ám sát, thì liên quan gì đến ta?”

“Ta không nói nàng ám sát Thái phó-- ý ta là, có phải nàng đang điều tra nhà họ Liễu?”

Ta không trả lời.

“Cố Niệm, nàng có biết mình đang làm gì không? Nhà họ Liễu kinh doanh ở kinh thành ba mươi năm, một nửa văn võ bá quan trong triều đều có giao tình với họ. Một mình nàng--”

“Điện hạ.”

“Ừm.”

“Chàng đến để nhắc nhở ta, hay là đến để truyền lời thay nhà họ Liễu?”

Sắc mặt chàng thay đổi.

“Ta không truyền lời thay nhà họ Liễu--”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm