“Năm ngàn binh khí? Hắn muốn làm gì?”
“Tạo phản.”
Hai chữ này như hòn đ/á ném xuống vực sâu.
Tiêu Hành đứng đó, hồi lâu không lên tiếng.
“Nàng có bằng chứng?”
“Chỉ còn thiếu mắt xích cuối cùng.”
“Ta đi tra.”
Chàng quay người bước đi.
Đến cửa thì dừng lại một chút.
“Cố Niệm.”
“Ừm.”
“Bất kể nàng rốt cuộc là ai-- lần này ta đứng về phía nàng.”
Cửa đóng lại.
Thanh Hòa ló đầu ra từ phía sau.
“Tiểu thư, người tin chàng ta sao?”
“Không tin.”
“Vậy tại sao người còn--”
“Vì ta cần chàng ta đi tra lô binh khí kia. Chàng ta là hoàng tử, có những nơi chỉ có chàng ta mới vào được.”
“Nếu chàng ta tra ra thì sao?”
“Chàng ta tra ra, tin tức sẽ truyền đến tay chàng ta và ta cùng lúc. Chàng ta cầm tin tức đi tìm Thái tử cũng tốt, tìm Hoàng đế cũng tốt-- đều có lợi cho ta.”
“Nếu chàng ta không tra ra được thì sao?”
“Vậy thì chứng tỏ nhà họ Liễu đã chuyển đi rồi. Mà việc chuyển binh khí-- chính là bằng chứng của kẻ chột dạ.”
Thanh Hòa há hốc mồm.
“Tiểu thư, cái đầu này của người rốt cuộc là mọc thế nào vậy?”
Chương 18
Năm ngày sau.
Tiêu Hành truyền tin đến--
Kho hàng của nhà họ Liễu đã kiểm tra.
Binh khí không còn.
Nhưng trong kho để lại rất nhiều dấu vết vận chuyển-- vết bánh xe mới, vết dầu mỡ m/a sát, và một vài mũi tên bị bỏ lại.
Mũi tên là loại chế tác của quân Bắc Cảnh.
Nhà họ Liễu tư tàng vũ khí của quân Bắc Cảnh-- chuyện này nếu đ/âm thủng ra, chính là tội danh tru di cửu tộc.
Tiêu Hành đồng thời tra ra một việc khác.
Binh khí đã được chuyển đến một trang viên cách thành ba mươi dặm.
Trang viên đó-- đứng tên nhà họ Ôn.
Nhà họ Ôn của Ôn Uyển.
Tất cả manh mối đều được xâu chuỗi lại.
Nhà họ Liễu thông qua Ôn Uyển thẩm thấu vào Lục Vương phủ, giám sát động tĩnh của Tiêu Hành và Thái tử.
Đồng thời âm thầm tích trữ binh khí, lôi kéo Cấm quân, hạ đ/ộc Hoàng hậu và Thái phó--
Từng bước một suy yếu thế lực phe Thái tử.
Chờ đến khi thời cơ chín muồi--
Tam Vương gia lên ngôi, nhà họ Liễu đ/ộc chiếm đại quyền.
Đây là một ván cờ đã đá/nh hơn mười năm.
Mà đường dây của ta-- Cố gia Bắc Cảnh-- là mối họa ngầm mà nhà họ Liễu muốn xóa bỏ nhất.
Vì hổ phù.
Hổ phù của ba mươi vạn đại quân Bắc Cảnh, chỉ cần xuất hiện ở kinh thành, mọi bố cục của nhà họ Liễu sẽ tan thành mây khói.
Họ không biết hổ phù ở đâu.
Nhưng họ biết-- nếu Cố gia còn hậu nhân sống sót, hổ phù nhất định vẫn còn.
Cho nên họ phải tìm ra ta.
Hoặc là lợi dụng ta.
Hoặc là-- gi*t ta.
Bùi Uyên trải tất cả thông tin lên bàn, nhìn ta.
“Tiếp theo làm sao đây?”
“Báo chuyện binh khí cho Triệu Minh Đức. Để Đại Lý Tự đi lục soát trang viên nhà họ Ôn.”
“Nhà họ Liễu có chuyển đi trước không?”
“Không kịp nữa rồi. Ta sai người của Tôn Thiết canh chừng trang viên đó, một con muỗi cũng không bay ra được.”
“Còn Liễu Sùng thì sao?”
“Ông ta lúc này chắc đã biết chuyện binh khí bị lộ rồi.”
“Ông ta sẽ làm gì?”
“Hai con đường.” Ta giơ ngón tay lên, “Con đường thứ nhất-- hủy diệt mọi bằng chứng, đẩy nhà họ Ôn ra làm vật tế thần. Con đường thứ hai-- ra tay trước.”
“Ra tay trước? Ý nàng là--”
“Binh biến.”
Sắc mặt Bùi Uyên thay đổi.
“Ông ta dám sao? Thống lĩnh Cấm quân đã bị cách chức rồi--”
“Liễu Ngạn bị cách chức không có nghĩa là ông ta mất quyền kiểm soát Cấm quân. Đám binh lính kia đã theo hắn mười năm, không phải cứ đổi thống lĩnh là điều khiển được.”
“Hơn nữa Liễu Sùng còn ba ngàn gia đinh hộ viện trong kinh thành-- những kẻ đó đều là lính giải ngũ, sức chiến đấu không kém gì Cấm quân.”
“Cộng thêm năm ngàn binh khí tư tàng-- nếu ông ta vũ trang cho đám gia đinh--”
“Ông ta có sức mạnh của tám ngàn người.”
Bùi Uyên đứng dậy.
“Phải đưa tin vào cung trước khi ông ta ra tay.”
“Không đủ.”
“Cái gì?”
“Chỉ đưa tin không đủ. Ngộ nhỡ Hoàng đế do dự thì sao? Ngộ nhỡ phe Thái tử phản ứng không kịp thì sao?”
“Vậy nàng nói phải làm sao?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một chiếc hổ phù bằng đồng.
Hổ phù chia làm hai nửa trái phải.
Nửa trái trong tay ta, nửa phải ở đại doanh Bắc Cảnh.
Hai nửa hợp lại-- mới có thể điều động ba mươi vạn đại quân.
Bùi Uyên nhìn chằm chằm hổ phù hồi lâu.
“Nàng muốn động đến hổ phù?”
“Không phải động toàn bộ.” Ta nắm hổ phù trong lòng bàn tay, “Ta muốn dùng hổ phù điều năm ngàn tinh kỵ Bắc Cảnh vào kinh.”
“Năm ngàn tinh kỵ? Vào kinh?”
“Chỉ cần năm ngàn.” Ta nói, “Tám ngàn người của Liễu Sùng dù lợi hại đến đâu, cũng không phải đối thủ của thiết kỵ Bắc Cảnh.”
“Nhưng-- điều binh vào kinh cần thánh chỉ của Hoàng đế--”
“Không cần.”
Ta nhìn chàng.
“Hổ phù trong tay ta. Binh lính Bắc Cảnh chỉ nhận hổ phù, không nhận thánh chỉ.”
“Đây là--” Bùi Uyên nuốt nước bọt, “Việc này bằng với việc nói cho thiên hạ biết, hổ phù của Cố gia vẫn còn.”
“Phải.”
“Nàng vừa lộ hổ phù, tất cả mọi người sẽ biết nàng là con gái của Cố Hoài Cẩn. Đến lúc đó--”
“Đến lúc đó, người cần biết đều đã biết rồi.”
“Nhưng Hoàng đế-- Hoàng đế liệu có--”
“Sẽ.” Ta nhìn thẳng vào chàng, “Hoàng đế nhất định sẽ kiêng dè ta. Một người phụ nữ nắm trong tay hổ phù của ba mươi vạn đại quân-- bất kỳ vị hoàng đế nào cũng sẽ không dung thứ.”
“Nhưng đó là chuyện của tương lai.”
“Hiện tại-- ta phải sống sót qua cửa ải Liễu Sùng này trước đã.”
Bùi Uyên im lặng rất lâu.
“Được.”