“Đi thôi.” Tiêu Hành dắt ngựa, “Lão thái quân đang đợi đấy.”
Phủ cũ nhà họ Tiêu.
Lão thái quân đã già hơn năm năm trước một chút, nhưng tinh thần quả thực rất tốt.
Thấy ta bước vào cửa, bà đứng bật dậy.
“Nha đầu!”
Ta bước nhanh tới, đỡ lấy bà.
“Lão thái quân--”
“Để ta xem nào.” Bà nắm lấy tay ta, đá/nh giá từ trên xuống dưới một lượt, “Tốt. Cứng cáp rồi. Không còn là con bé g/ầy yếu như trước nữa.”
“đá/nh giặc mấy năm, tự nhiên sẽ cứng cáp hơn.”
“đá/nh giặc rất giỏi. Lão thân đều nghe nói cả rồi-- nàng đã đá/nh một trận rất đẹp ở Tây Vực. Đám man di đó bị nàng thu phục ngoan ngoãn.”
“May mắn thôi ạ.”
“Nói bậy.” Lão thái quân lườm ta một cái, “Bản lĩnh của cha nàng, nàng học được mười phần mười, may mắn cái gì chứ.”
Bà kéo ta ngồi xuống.
“Đã ăn gì chưa?”
“Chưa ạ.”
“Dọn cơm!”
Một bàn đầy ắp thức ăn được bày ra. Bánh quế hoa đặt ở chính giữa.
Ta nếm thử một miếng.
Hương vị giống hệt trong ký ức.
“Thế nào?”
“Ngon lắm ạ.”
“Vậy thì ăn nhiều vào. Ở Bắc Cảnh nàng ăn cái gì? Th!t bò khô với bánh nướng cứng à? Thật tội nghiệp cho nha đầu của ta.”
Tiêu Hành ngồi bên cạnh, không nói một lời, chỉ nhìn ta ăn.
Lão thái quân liếc nhìn chàng một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy người ta ăn cơm à?”
“Tổ mẫu--”
“Ngươi cũng ăn đi.”
Cả bàn người lặng lẽ dùng một bữa cơm.
Sau bữa cơm, lão thái quân đuổi Tiêu Hành ra ngoài, giữ ta lại để nói chuyện.
“Nha đầu, có chuyện lão thân muốn hỏi nàng.”
“Lão thái quân cứ nói ạ.”
“Thằng nhóc nhà họ Bùi kia-- Bùi Uyên. Nàng với nó rốt cuộc là qu/an h/ệ thế nào?”
“Bạn bè ạ.”
“Chỉ là bạn bè thôi sao?”
“...Và là hôn phu trên hôn ước.”
“Vậy nàng định tính thế nào?”
“Vẫn chưa nghĩ kỹ ạ.”
Lão thái quân vỗ vỗ tay ta.
“Nha đầu, nàng cái gì cũng tốt. đá/nh giặc giỏi, làm ăn giỏi, làm quan giỏi. Nhưng có một việc-- không thể cứ kéo dài mãi được.”
“Lão thái quân--”
“Cha nàng không còn nữa, lời này lão thân phải nói. Nàng năm nay hai mươi sáu rồi. Thằng nhóc Bùi Uyên kia đã đợi nàng năm năm. Nếu nó không tốt thì thôi, nhưng nó--”
“Nó rất tốt ạ.”
“Vậy thì đừng chần chừ nữa.”
Ta cúi đầu.
“Con sợ ạ.”
“Sợ cái gì?”
“Sợ-- lập gia đình rồi sẽ phân tâm.”
“Nói bậy.” Giọng lão thái quân nghiêm khắc hẳn lên, “Cha nàng năm xưa cưới mẹ nàng, chẳng phải vẫn đá/nh giặc rất giỏi đó sao? Lập gia đình và làm việc không hề mâu thuẫn.”
“Cái nàng sợ không phải là phân tâm.”
“Cái nàng sợ là-- lại bị phụ bạc thêm một lần nữa.”
Ta không nói gì.
Lão thái quân thở dài.
“Nha đầu, không phải người đàn ông nào cũng giống cái tên khốn Tiêu Hành kia.”
“Bùi Uyên sẽ không như vậy.”
“Lão thân nhìn người chuẩn hơn nàng.”
Ta ngẩng đầu lên.
“Vâng ạ.”
“Hửm?”
“Sau khi về Bắc Cảnh-- con sẽ nói với chàng.”
Lão thái quân cuối cùng cũng mỉm cười.
Chương 28
Đêm Giao thừa.
Khắp kinh thành vang vọng tiếng pháo.
Ta đứng trên tầng ba của Túy Tiên Cư, nhìn ngắm pháo hoa trong thành.
Năm năm rồi.
Lần cuối cùng đón năm mới ở kinh thành, vẫn còn là thời điểm ở Vương phủ.
Đêm Giao thừa đó, Tiêu Hành ở bên cạnh Ôn Uyển để canh tuổi.
Ta một mình ngồi trong sân lạnh lẽo đến tận hừng đông.
Giờ nghĩ lại--
Như đã cách một kiếp người.
“Tiểu thư!” Thanh Hòa chạy xông lên lầu, “Kinh Triệu phủ b/ắn pháo hoa rồi! Mau nhìn kìa--”
Muôn hoa bung nở trên bầu trời đêm.
Đỏ, vàng, tím.
“Đẹp quá đi mất...” Thanh Hòa ghé sát vào lan can.
Ta nhìn những chùm pháo hoa đó.
Nhớ lại rất nhiều chuyện.
Đám ch/áy nhà họ Cố năm bảy tuổi.
Những ngày tháng học nghệ trên núi sâu cùng sư phụ năm mười hai tuổi.
Buổi sáng gả vào Vương phủ năm mười tám tuổi.
Đêm rút hổ phù ra năm hai mươi mốt tuổi.
Mỗi ngày chỉ huy thiên quân vạn mã ở Hổ Môn Quan năm hai mươi sáu tuổi.
Suốt chặng đường đã qua--
Đã từng vấp ngã, từng bị thương, từng nhẫn nhịn, từng chiến đấu.
Có đáng không?
Đáng.
Dưới lầu có người gọi ta.
“Cố Niệm! Xuống đây!”
Giọng của Bùi Uyên.
Ta ghé đầu nhìn xuống.
Chàng đứng dưới phố, tay cầm một xâu hồ lô ngào đường.
“M/ua cho nàng đấy! Đừng chê nó tầm thường!”
Ta mỉm cười.
Xuống lầu.
Chàng nhét xâu hồ lô vào tay ta.
“Nàng cười cái gì?”
“Không có gì.”
“Cười như kiểu vừa ăn vụng gà ấy.”
“Chàng mới là kẻ ăn vụng gà.”
Chúng ta sóng vai đi trên phố.
Pháo hoa liên tục nở rộ trên đỉnh đầu.
Xung quanh toàn là người, náo nhiệt vô cùng.
“Bùi Uyên.”
“Ừm.”
“Chuyện hôn ước kia--”
“Nàng lại định nói 'để sau hãy nói' sao?”
“Không.”
Ta dừng bước.
Chàng cũng dừng lại.
“Ta nghĩ kỹ rồi.”
“Nghĩ kỹ chuyện gì?”
“Ta đồng ý.”
Bùi Uyên nhìn ta, xâu hồ lô trong tay suýt nữa thì rơi xuống đất.
“Nàng-- nàng nói cái gì?”
“Chuyện hôn ước, ta đồng ý.”
Chàng đứng đó, dường như chưa kịp phản ứng lại.
“Nàng chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
“Nàng không phải đang trêu ta đấy chứ?”
“Bùi Uyên, chàng rốt cuộc có muốn hay không?”
“Muốn!” Chàng nắm ch/ặt lấy tay ta, “Nàng nói lại lần nữa xem.”
“Ta không nói lần thứ ba đâu.”
“Vậy để ta nói--” Chàng siết ch/ặt tay ta, “Cố Niệm, ta đợi câu nói này của nàng hai mươi năm rồi.”
“Từ cái ngày cha ta bảo ta rằng nàng là vị hôn thê của ta--”
“Ta vẫn luôn đợi.”
Pháo hoa n/ổ tung trên đỉnh đầu.
Tay chàng rất nóng.
Xâu hồ lô rơi xuống đất.
Chẳng ai quan tâm cả.
Chương 29