“Ông ấy sẽ nói--” Bùi Uyên suy nghĩ một chút, “Con gái làm được lắm. Nhưng thằng con rể thì không được cho lắm.”
Ta đ/á chàng một cái.
Chàng cười né tránh.
Hai đứa nhỏ đuổi theo chàng chạy khắp thành lầu.
Gió từ phương Bắc thổi tới.
Mang theo hương vị của băng tuyết và thảo nguyên.
Ta hít một hơi thật sâu không khí của Bắc Cảnh.
Rất lạnh.
Rất sạch.
Rất tự do.
Dưới thành lầu, doanh trại của ba mươi vạn đại quân trải dài đến tận chân trời.
Giáp sắt lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Chiến mã phi nước đại trên cánh đồng hoang.
Tiếng trống trận truyền đến từ xa.
Thùng thùng-- thùng thùng--
Như nhịp tim vậy.
Ta xoay người, bước xuống thành lầu.
Bùi Uyên bế đứa con trai nhỏ đuổi theo.
“Đi đâu?”
“Tuần doanh.”
“Lại tuần? Nàng mới tuần hôm qua mà.”
“Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay.”
“Cố Đại đô hộ--”
“C/âm miệng, đi thôi.”
Ta bước ở phía trước.
Chàng theo ở phía sau.
Giống như mười năm đã qua, và mỗi ngày trong tương lai.
Gió Bắc gào thét.
Đại kỳ không đổ.