Ngày vị hôn phu khải hoàn trở về, chàng mời ta đến dự tiệc mừng công.
Thứ muội nũng nịu c/ầu x/in ta, nói muốn tìm được lang quân như ý, thế là ta chẳng chút do dự liền đưa muội ấy đi cùng.
Trên bàn tiệc, tương lai nhạc mẫu cười nói khen ngợi ta: “Thằng nhóc nhà ta, phen này cuối cùng cũng có thể ôm được mỹ nhân về rồi!”
Ta đỏ mặt x/ấu hổ, quay đầu nhìn lại, vị hôn phu Tô Cảnh Trạch đang nhìn ta không chớp mắt.
Thấy ta nhìn chàng, chàng vội cúi đầu uống rư/ợu, còn vì động tác quá vội vàng mà bị sặc.
Huynh đệ bên cạnh trêu chọc chàng, thứ muội ngồi cạnh cũng ghé lại gần nói ngưỡng m/ộ ta.
Ta cứ ngỡ tương lai mình tươi sáng rạng rỡ, nào ngờ vừa ngẩng đầu, Thiên Khải ánh vàng đột ngột hiện ra.
【Một canh giờ sau, Lâm Vãn sẽ nằm cạnh Tô Cảnh Trạch trong bộ dạng quần áo xộc xệch.】
【Họ sẽ bị mọi người bắt quả tang, Tô Cảnh Trạch bị ép buộc phải cưới Lâm Vãn, cả đời trấn thủ biên cương, không còn quay về kinh thành nữa.】
Ta như rơi xuống hầm băng.
Không vì gì khác, Lâm Vãn chính là thứ muội đang ngồi cạnh, tay khoác tay ta đầy vẻ ngây thơ.
……
Sao có thể chứ?
Ta bàng hoàng quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Lâm Vãn đang khoác tay ta.
Hôm nay muội ấy mặc một bộ nhu váy màu vàng ngỗng, tôn lên làn da trắng trẻo, mày mắt nhu thuận.
Thế nhưng lúc này, đôi mắt ấy... đang dán ch/ặt vào người Tô Cảnh Trạch không rời.
Tim ta đ/ập hẫng một nhịp.
“A Vãn.”
Ta nghe thấy giọng mình hơi cứng lại: “Nhìn gì mà chăm chú thế?”
Lâm Vãn như bị gi/ật mình, vành tai đỏ ửng lên trong chớp mắt.
Muội ấy cụp mắt xuống: “Không có gì, chỉ là… bộ giáp mà Tô tướng quân mặc hôm nay trông thật oai phong.”
Ta đang định nói thêm điều gì đó, thì trước mặt bỗng đổ xuống một bóng râm.
“Nguyệt nhi.”
Tô Cảnh Trạch không biết đã đến từ lúc nào.
Bộ giáp bạc trên người chàng vẫn chưa cởi, tôn lên dáng người thẳng tắp như tùng.
Thế nhưng lúc này, chân mày chàng hơi nhíu lại, trong ánh mắt đ/è nén một tầng lo lắng:
“Nàng sao sắc mặt lại tái nhợt thế này? Có phải thân thể không khỏe?”
Ta mỉm cười:
“Không sao, chắc là than trong phòng đ/ốt quá vượng, nên thấy hơi ngột ngạt.”
Chàng đưa tay chạm vào trán ta, lòng bàn tay ấm áp khô ráo: “Toàn là mồ hôi.”
Ta hạ giọng trấn an:
“Thật sự không sao. Hôm nay chàng là nhân vật chính, bao nhiêu cặp mắt đang nhìn, đừng vì ta mà lỡ dở quá lâu.”
Tô Cảnh Trạch còn muốn nói gì đó, thì huynh đệ bên cạnh đã bưng bát rư/ợu tiến lại gần, cười trêu chọc:
“Ôi chao, Cảnh Trạch, còn chưa thành thân mà đã quấn quýt trước mặt bao nhiêu người chúng ta thế này rồi sao?”
Đám võ tướng xung quanh cũng hùa theo trêu ghẹo.
Tô Cảnh Trạch bất lực quay đầu lườm họ một cái, nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ ửng.
Chàng hạ giọng nói: “Vậy nàng ngồi nghỉ một lát, thấy không khỏe thì gọi ta.”
Ta gật đầu, đưa mắt nhìn chàng xoay người trở về chủ tọa.
Ngay khoảnh khắc chàng xoay người, ánh mắt ta thoáng thấy—ánh mắt Lâm Vãn vẫn đuổi theo bóng lưng chàng, cho đến khi chàng ngồi xuống mới chậm rãi thu hồi.
Muội ấy thu lại cực nhanh, nhưng ta ngồi bên cạnh nên nhìn thấy rõ mồn một.
Trong ánh mắt ấy có sự ngưỡng m/ộ, có luyến lưu, và còn... ánh mắt mà ta từng thấy trong gương, ánh mắt riêng biệt của một thiếu nữ khi thầm thương tr/ộm nhớ một người.
Sống lưng ta lạnh toát từng đợt.
Sau khi Tô Cảnh Trạch đi khỏi, ta hít sâu vài hơi, giả vờ như vô tình mở lời:
“A Vãn, muội nói muốn tìm lang quân như ý, tiệc hôm nay có bao nhiêu bậc tuấn tài trẻ tuổi, muội có để ý ai không? Tỷ tỷ giới thiệu cho muội.”
Lâm Vãn đặt chén rư/ợu xuống, cúi đầu không nhìn ta:
“Tỷ tỷ nói gì vậy, sao có thể tùy tiện như thế…”
“Vậy muội có hứng thú với ai?”
Ta quan tâm hỏi: “Hôm nay đến đây có nhị công tử nhà Lễ bộ thị lang, cháu trai của Hộ bộ thượng thư, và còn—”
“Tỷ tỷ!”
Lâm Vãn nắm lấy tay áo ta lay nhẹ:
“Tỷ đừng hỏi nữa… trong lòng muội tự biết. Nếu… nếu có người thích hợp, muội tự nhiên sẽ nói với tỷ.”
Muội ấy cúi đầu vò khăn tay, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
“Chỉ là bây giờ còn… chưa phải lúc.”
Lồng ngựk ta chùng xuống, như thể bị ai đó bóp ch/ặt ngũ tạng lục phủ mà vặn mạnh một cái.
Muội ấy nói đã có người trong lòng, nhưng lại không chịu nói là ai.
Muội ấy nói chưa phải lúc.
Thế mà ánh mắt muội ấy nhìn Tô Cảnh Trạch lúc nãy, rõ ràng chính là đang nhìn người trong mộng.
Ta nâng chén rư/ợu nhấp một ngụm, rư/ợu lạnh trôi xuống cổ họng, nhưng không át được cảm giác buồn nôn đang trào dâng trong dạ dày.
Thiên Khải ánh vàng là thật.
Vậy việc muội ấy sắp sửa trèo lên giường cũng là thật. Ta đưa mắt ra hiệu cho Thanh Ngô bên cạnh.
Thanh Ngô là đại nha hoàn thân cận của ta, theo ta sáu năm, lanh lợi lại kín miệng.
Ta đứng dậy rời tiệc, nói là muốn đi dạo cho tan bớt hơi rư/ợu.
Đợi qua khỏi hành lang, ta liền rảo bước đi về phía hậu hoa viên.
Thanh Ngô đã đợi sẵn sau tảng đ/á giả sơn, hạ giọng nói: “Tiểu thư, nô tỳ đã chuyển lời đến A Ninh, tùy tùng của tướng quân rồi.”
Ta gật đầu, lòng bàn tay nắm ch/ặt khăn tay đẫm mồ hôi.
Chưa đầy nửa tuần trà, Tô Cảnh Trạch đã vòng qua tảng đ/á giả sơn rảo bước đi tới, chân mày nhíu ch/ặt:
“Nguyệt nhi, A Ninh nói sắc mặt nàng rất tệ, rốt cuộc là làm sao?”
Ta ngước nhìn chàng, dưới ánh trăng, vẻ lo lắng trong mắt chàng không sao giấu nổi.
Khoảnh khắc này, sống mũi ta bỗng cay xè—
Một người như thế này, tâm trí toàn là ta, kiếp trước lại bị Lâm Vãn h/ủy ho/ại sạch sẽ.
Nhưng ta không rảnh để đ/au lòng.
Ta nắm ngược lấy cổ tay chàng.
“Cảnh Trạch, chàng nghe ta nói đây.”